Ứa nước mắt vì món quà của chồng nghèo

Tôi không may mắn như mọi người khi sinh ra đã bị câm điếc bẩm sinh. Suốt tuổi thơ tôi chẳng được đi học như mọi người. Tôi vẫn nhớ cảm giác thèm thuồng khi nhìn những đứa bạn cùng tuổi đến trường. Nhưng may thay bố mẹ tôi không hề ghét bỏ tôi. Mẹ tôi ngày ngày dạy tôi chữ viết để tôi có thể viết ra những gì tôi muốn nói. Mãi đến hơn 12 tuổi tôi mới biết viết, kết hợp từ dù còn sai chính tả.

Lớn lên, bố mẹ mở cho tôi một tiệm tạp hóa nhỏ để tôi buôn bán kiếm thêm tiền sinh hoạt. Chồng tôi khi đó chạy xe ôm, hay ghé mua nước uống. Chúng tôi nói chuyện chủ yếu qua giấy, kí hiệu và tin nhắn điện thoại. Tình yêu giữa chúng tôi không lãng mạn, không hoa không nến, không cả lời tỏ tình. Đêm đó, anh chỉ nhắn tin hỏi tôi: “Em có muốn về chung nhà với anh không?”

Đám cưới của chúng tôi diễn ra đơn sơ vì cả hai gia đình đều nghèo khổ. Để tôi không bị thiệt thòi trước nhiều người, anh đã dẫn tôi đi mua một đôi nhẫn cưới bằng vàng giả. Anh hỏi tôi có buồn không, tôi cười, lắc đầu. Được ở bên cạnh anh mỗi ngày đã là niềm hạnh phúc lớn với tôi rồi.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/03/07/moitinhdauu2-1488774943853_2o1c7e29fljhh.jpg



Tôi nếm trải cảnh cô đơn, nhiều đêm thức trắng đợi chồng trong hoang mang, đau khổ. (Ảnh minh họa)

Cưới về, đêm tân hôn, chồng ôm tôi thật chặt rồi nghẹn ngào: “Khi nào anh kiếm đủ tiền sẽ mua cho em một đôi nhẫn cưới vàng thật lớn. Anh hứa chắc chắn”. Tôi biết chồng thương mình thật lòng. Tôi khẽ nép vào tay anh, chỉ mong hai đứa sống hạnh phúc cả đời chứ không mong nhẫn mong vàng.

Đọc thêm tại : https://baothegioiphunu.com/ua-nuoc-mat-vi-mon-qua-cua-chong-ngheo
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?