Trần Lập: những khát vọng chưa hoàn thành

Tôi nghe nhạc Trần Lập khá muộn,không phải vì số tuổi không thích hợp cho loại nhạc rock mà Trần Lập đang chơi đang bị hiểu lầm là dành riêng cho giơi trẻ, rock không dành riêng cho ai cả.

Tôi nghe rock từ lâu nhưng không nghe Trần Lập vì tôi lầm tưởng chỉ roch ngoại mới hay.Chỉ mới đây trong một chương trình truyền hình nghe cô Hương Tràm hát bài Tâm hồn của đá tôi mới thức tỉnh và tìm nghe Trần Lập.Thật ngắn ngủi,Trần Lập mất ngay sau đó.

Trong sâu thẳm sự gào thét quen thuộc của rock, nhạc Trần Lập có những lúc ngập ngừng nghe như tiếng gầm gừ bất lực của con mãnh sư khi bị nhốt vào củi.

Trần Lập đã bị định mệnh nhốt vào cái củi quái ác của bệnh ung thư.Cho dù biết ngày của mình không còn nhiều, cho dù đối mặt với căn bệnh quái ác với thái độ tư tin nhưng trong nhạc Trần Lập vẫn có những tiếng gầm gữ tuyệt vọng.Vì sao vậy?

Một đồng nghiệp thân thiết của Trần Lập là Trần Nhất Hoàng, cựu bình của ban nhạc Bức tường lừng danh nói rằng anh bị ám ảnh bởi nụ cười của Trần Lập trong một đêm biểu diễn ủng hợ phong trào phòng chống bệnh ung thư.

Anh kể: “vào ngày 15/1/2016, đúng vào tối trước liveshow “Đôi bàn tay thắp lửa”, Đạo diễn Phạm Hoàng Nam hẹn “cuối giờ qua đón anh đến nhà Trần Lập để thống nhất kịch bản”, việc chính chỉ chốc lát là xong. Tôi còn nhớ toàn bộ câu chuyện sau đó đều về thực phẩm bẩn và mình có thể làm được gì qua show này. Anh Nam kể 1 câu chuyện vui đại ý là: “Ông trồng chè khoe với bạn là họ đang uống chè từ khu trồng sạch nhà quây riêng dành cho gia đình, khu còn lại tất nhiên là trà bẩn để bán; Bà bán rau cũng hân hoan nói với gia đình là người nhà được ăn rau ở khu trồng sạch, khu nhiều thuốc là để bán; ông bán thịt lợn cũng vậy… Niềm vui của họ thật ngây thơ, ngớ ngẩn và độc ác, họ không thể cả đời chỉ uống trà, ăn rau hay ăn thịt, họ uống trà nhà sạch nhưng vẫn phải ăn rau bẩn của kẻ khác, ăn rau nhà sạch nhưng vẫn ăn thịt bẩn của kẻ khác… chúng ta đang giết nhau trong khi cảm thấy an tâm đã bảo vệ được gia đình mình ở một góc nhỏ hẹp hòi… 3 anh em đã cười rất lâu ở câu kết, nhưng tôi thấy trong nụ cười của anh Lập có cái gì đó chua xót, oán hờn.

Tôi cứ ám ảnh mãi nụ cười ấy, vì dù bạn là ai đi nữa, khi vào tình thế đau và khổ, bạn vẫn cần một lý do để trách cứ. Chúng tôi đã rất cay đắng khi nói đi nói lại: Ai sẽ khiến những con người độc ác và ngây thơ kia thức tỉnh, ai sẽ thay đổi để họ trở nên có lương tri, ai sẽ cho họ hiểu rằng họ được lợi hàng ngày khi bán đi những kg thịt bẩn thì họ lại mua về những kg rau bẩn, bằng cách nào để những điều bất nhân được khai trừ, sao ta cứ bỏ mặc những điều xấu nhan nhản hàng ngày ta thấy và cho qua như chuyện phải thế…. Về mong muốn thì đó là 1 phần ý nghĩa của liveshow “Đôi bàn tay thắp lửa” – thức tỉnh 1 điều lương thiện.

Chúng tôi cũng chỉ nói và dường như chưa thật dám tin rằng hình tượng Trần Lập và những người anh em nghệ sỹ tuyệt vời đêm nhạc đó có thể làm thay đổi điều gì lớn lao. Nhưng đó là lý tưởng, đó là tuổi trẻ, đó là điều đẹp nhất mà Trần Lập trong cơn bạo bệnh vẫn mong gắng gượng để chia sẻ, để thắp một tia hy vọng.”


Là con nhà nông dân mấy đời tôi hiểu và có thể cam đoan nỗi ám ảnh của mãnh sư Trần Lập là có thật.

Trong một lần về thăm người bạn ở ngoại thành tôi chứng kiến cảnh bạn trồng rau sạch để bán,trồng trong nhà chuyên biệt có lưới che để ngăn sâu bọ, côn trùng, bạn xịt sương sương nước phủ lên mấy nụ mầm, như phim kinh dị đám giá mọc lên nhanh như chớp, mập ú, còn rau thì là nào lá nấy xòe to bắt mắt.

-Để bán! Ăn vô bệnh thấy mẹ.

Bạn hồn nhiên nói và dắt tôi ra mấy luống rau gầy gò, xanh xao sau nhà:

-Mình ăn thứ này, cam đoan không ung thư!

Rất hồn nhiên, một thứ tội lỗi hồn nhiên vì người thực hiện nó không hề áy náy:

-Ai cũng làm vậy cả, mình lương thiện mình chết!

Khi đã vô “ba hột” (uống rượu) bạn tâm sự.

Không nghi ngờ gì nữa thực phẩm bẩn, thực phẩm tẩm chất “lạ”, thực phẩm do chất “tăng trưởng”…chính là nguyên nhân gây ung thư theo y văn và nghiên cứu khoa học nhưng thực phẩm bẩn đang tràn lan trên thị trường và không hề có dấu hiệu bị ngăn chận.Vì ai cũng làm vậy cả, như thú nhận trong cơn say của người nông dân.

VN là quốc gia mà ung thư đã trở thành vấn nạn trong bảng xếp hạng,khỏi cần nghiên cứu khoa học gì cứ đọc trên báo là thấy hết con người nổi tiếng này chết, đến con người kia, như xếp hàng đến lượt, tất cả cũng vì ung thư.

Còn đến bệnh viện ung bứu thì nhãn tiền với số đông rất “khủng” như cách nói hiện nay.

Tôi nghe trong tiếng gầm gừ bí mật của Trần Lập có tiếng kinh cầu “Tất cả chúng ta rồi sẽ chết!”.
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?