Thầy giáo xứ Thanh bất chấp tất cả để cưới cô gái bị liệt hai chân xứ Nghệ: Ngưỡng mộ

Chuyện tình yêu của họ thật khiến người khác phải ngưỡng mộ, trải qua bao nhiêu khó khăn, vất vả, họ vẫn nắm tay nhau không rời. Bây giờ gia đình nhỏ đã có quả ngọt, mong tình cảm của họ vẫn luôn đong đầy qua năm tháng

http://image.24h.com.vn/upload/4-2017/images/2017-11-20/1511147809-849-151114567617611-anh-1.jpg

Làm vợ, làm mẹ đối với một cô gái bại liệt, quanh năm đau ốm như Trương Thu Hương (Nghệ An) là một ước mơ xa xỉ. Vẫn khát khao, vẫn trông ngóng từng ngày đấy nhưng hoàn cảnh hiện tại khiến cô không dám có một phần hy vọng.

4 năm gắn liền với chiếc xe lăn, Hương đã xác định cuộc đời mình từ đây mãi vô vị như thế. Nào ngờ, cô lại gặp được Công Chính (sinh năm 1987, Thanh Hóa) và tương lai thay đổi từ đó.

Chính từng tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm, khoa Hóa. Vì bẩm sinh bị yếu một mắt và một chân nên anh mở lớp ôn thi tại nhà, mỗi năm là thầy giáo của hàng trăm học sinh lớn, nhỏ.

Cả hai quen nhau qua Facebook, cảm mến nhau từ những mẩu chuyện vu vơ đến câu chuyện về cuộc đời, số phận. Chính biết Hương bị liệt, Hương biết Chính dù có phần yếu ớt nhưng chưa chắc đã đến lượt mình yêu thương.

Đâu ai ngờ, thầy giáo trẻ lại là người yêu trước và tình yêu của anh mãnh liệt đến không ngờ. Yếu một mắt, một chân, nhà lại cách nhau hàng trăm cây số nhưng Chính vẫn xách xe máy tìm đến tận nhà Hương gặp mặt.

 Chính vượt hàng trăm cây số đến thăm Hương 2, 3 lần/tuần. Một con số khiến chính người trong cuộc cũng giật mình khi nghĩ lại.

Rồi Chính không muốn có những cuộc gặp chớp nhoáng rồi vội vã tạm biệt như thế nữa, anh ngỏ ý cưới Hương. “Một kẻ yếu ớt cưới một người bại liệt, mới nghĩ thôi đã ra một nùi khó khăn”, Hương nói. Thế nên, họ bị phản đối kịch liệt.

“Mình bị liệt, đề kháng yếu nên ốm quanh năm, ở viện nhiều hơn ở nhà. Bố mẹ lo mình làm dâu khổ cực. Còn anh ấy, dù không khỏe mạnh như người bình thường nhưng cũng lành lặn, nghề nghiệp ổn định, dĩ nhiên bố mẹ không muốn anh cưới người bại liệt”, Hương giải thích.

 Nhưng cuối cùng, vào đúng mùa đông năm 2016, cặp đôi chính thức về chung một nhà. “Yêu thì cưới, có gì đâu to tát”, ấy là cách Chính trả lời mỗi khi phải nghe câu hỏi: “Mi nghĩ sao rước người bại liệt về làm vợ?”.

Cuộc sống sau hôn nhân của Chính và Hương cũng giản dị, đời thường như các cặp vợ chồng khác. Chính mở lớp ôn thi tại nhà, Hương cũng xoay sở buôn bán online để kiếm thêm.

Liệt hai chân nhưng cô vẫn chẳng kiêng nể việc gì, từ giặt giũ, nấu cơm đến đóng hàng… Những ngày bị loét, không ngồi được xe lăn, cô vẫn nằm úp làm mọi việc.

Hạnh phúc lên đến tột đỉnh khi cuối năm 2016, Hương mang bầu. 9 tháng 10 ngày mang thai là quãng thời gian hồi hộp, hạnh phúc nhất của hai vợ chồng và cũng là thời gian nhiều đau đớn nhất của riêng Hương.

“Trước khi cưới chúng tôi đã xác định cả rồi, không dám mơ làm cha, làm mẹ. Vậy mà một ngày Hương lại bảo cô ấy có bầu và giờ lại lớn thành đứa trẻ hơn 1 tuổi. Chúng tôi vẫn may mắn lắm”, người thầy trẻ hạnh phúc nói.

Xem đầy đủ nội dung trích dẫn

Khoảnh khắc cảm động cụ bà nắm tay cụ ông trò chuyện trên giường bệnh
Bình luận
-
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?