Sự ngọt ngào đáng sợ - Phần cuối: Hoa quỳnh trong đêm

Khang sắp xếp cho Phượng vị trí trợ lí của anh, trực tiếp giúp đỡ anh trong công việc, qua đó cô đồng thời học hỏi được nhiều. Khang cũng tận tình chỉ dạy cô không giấu giếm điều gì. Cô và anh gần như bên nhau không rời: trên công ty, giờ nghỉ trưa và những buổi tối đi gặp khách hàng, cả trong các chuyến công tác của Khang. Vừa là bạn, là đồng nghiệp, là người tình, giữa 2 người có sự ăn ý kì lạ. Đã không ít lần, Khang thủ thỉ bên tai Phượng: “Con mắt anh nhìn quả không sai, em đúng là người anh cần!”.

Về phần mình, sao Phượng không biết việc mình làm là sai trái? Sao cô không biết mối quan hệ này chẳng thể đi đến đâu, chưa nói tới một khi bị phát hiện thì kết cục kinh khủng thế nào sẽ đón chờ cô? Nhưng cô vẫn chấp nhận lao vào nó như con thiêu thân, như một kẻ khát cháy họng lang thang trên sa mạc, tìm được vũng nước đục ngầu cũng cố vốc lên uống lấy uống để, còn hơn là chết vì khát.

Bên Khang, Phượng thấy mình “đàn bà” hơn bao giờ hết. Cô thích ăn diện, chỉnh trang đẹp đẽ vì người đàn ông của mình, mỉm cười sung sướng khi được người ấy khen ngợi. Cô được nâng niu, chiều chuộng, được anh dang rộng vòng tay mạnh mẽ, nồng nàn ôm chặt trong lòng. Cô chăm sóc cho anh tỉ mỉ, chia sẻ vui buồn cùng anh. Cô luôn nhìn anh với ánh măt sùng bái, ngưỡng mộ, luôn là chú mèo nhỏ bé nép vào ngực anh vững chãi.

Hoa quỳnh chỉ ngát hương khi đêm xuống, vẫn đủ khiến bao người say mê. Tình cảm của cô và Khang cũng vậy. Dù thứ tình cảm này chóng nở chóng tàn, dù nó không bao giờ được công khai dưới ánh sáng mặt trời, từ khi bắt đầu đã mặc định phải lén lút trong bóng tối, nhưng đối với Phượng nó vẫn đẹp vô ngần, bởi nó đã an ủi cho nỗi buồn sâu thẳm trong lòng cô.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/07/15/r82-1500008649737-crop-1500008659838_2oke5ai07sd39.jpg

Để đối phó với nhà chồng, Phượng đưa ra lí do cô được thăng chức, bận rộn hơn nhiều, tất nhiên sẽ vắng nhà nhiều hơn. Thăng chức đi liền với lương tăng, Phượng rộng rãi tiền nong với mẹ chồng và chị chồng đã dễ dàng mua được sự im lặng của họ.

“Em chưa bao giờ nghĩ tới ly hôn à?”, có lần Khang đã hỏi cô như vậy. “Em… anh ấy đã cứu em…”, Phượng vô thức lẩm bẩm. Đó chính là câu thần chú cho cô sức mạnh chịu đựng được tất cả trong suốt mấy năm qua.

Khang cười nhạt: “Em đã lấy anh ta rồi mà, bình thường ra em chưa hẳn sẽ đồng ý, đúng không? Anh ta vốn không xứng với em, lấy được em coi như em đã trả nợ cho anh ta rồi. Chưa nói tới, vì anh ta lái xe thiếu kinh nghiệm mới khiến em suýt bị tai nạn, hiện tại anh ta đã bình phục hoàn toàn, chẳng lẽ vì trả ơn mà bắt em cung phụng cả nhà anh ta suốt đời? Hời cho anh ta quá đấy!”. Phượng bật cười trước sự bất mãn của Khang, song nói lý thì dễ, làm mới là khó.

đọc thêm tại : https://baothegioiphunu.com/su-ngot-ngao-dang-so-phan-cuoi-hoa-quynh-trong-dem.html
Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?