Nguyễn Đức Nghĩa và những bí ẩn trong bức thư tử biệt: Có con từ bao giờ?

Ngay trước khi được “về bên gia đình”, trong lúc chờ thi hành án, tử tù Nguyễn Đức Nghĩa run rẩy viết ra những dòng tâm tư rỉ máu...

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/12/15/photo-1-1481791890059-39-0-289-400-crop-_2njdi1t7kea7q.jpg


Được biết, trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, có lẽ do linh cảm được cái chết cận kề, Nguyễn Đức Nghĩa bỗng thay tính đổi nết, trở nên rất cục cằn và cũng không ít lần đập đầu vào tường, song sắt hòng tự tử. Để đảm bảo an toàn cho Nghĩa, vài ngày trước khi thi hành án tử hình, cán bộ trại tạm giam số 1 đã chuyển tử tù này tới một buồng giam đặc biệt. Phòng giam này tứ bề được che kín bằng xốp và chăn bông để ngăn anh ta làm liều.

Trong thời khắc chờ thi hành án, Nghĩa đã viết vài dòng gửi về cho gia đình. Trong khổ giấy ngang với 8 dòng chữ, tử tù 30 tuổi viết những lời rỉ máu: “Mẹ, anh chị và các con thân yêu. Vậy là sau hơn bốn năm dài chờ đợi, cuối cùng cũng đến ngày con được trở về bên gia đình. Mọi người hãy mừng cho con nhé”. Bằng nét chữ run rẩy, Nghĩa cũng bảo: “Yêu mẹ, anh, các chị và các con vô cùng”. Cuối thư, cựu sinh viên đại học Ngoại thương viết: “Con của mẹ - Nguyễn Đức Nghĩa”. Lá thư trên được Nghĩa viết lúc 17h30 ngày 22/7. Dừng bút, Nguyễn Đức Nghĩa được cán bộ quản giáo bê cho bát phở gà nhưng anh ta cũng chỉ ăn được vài gắp rồi buông đũa.

>> Xem hình ảnh chi tiết

Lá thư khiến không ít những người được tiếp cận tỏ ra bất ngờ khi ngoài mẹ và anh chị, tử tù này còn gửi cho “các con”. Nhiều người cho rằng “các con” ở đây là “các cháu” của Nghĩa, tuy nhiên theo tìm hiểu, lề thói của người Thái Bình (quê nội Nghĩa), người Hải Phòng (nơi Nghĩa sinh ra và lớn lên) hay người Hà Nội (nơi Nghĩa đã sinh sống 12 năm) đều không nơi nào gọi cháu là con.

Nguồn: Đời sống pháp luật


Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?