Người Việt lạ lắm: Làm việc đến kiệt sức mong ước về già có một khoản tiền tiết kiệm tiêu dần nhưng chưa kịp già thì đã...

"...Quan điểm của người Việt Nam vẫn còn lạc hậu lắm. Họ làm đến kiệt sức với mong ước về già có một khoản tiền tiết kiệm tiêu dần. Nhưng thật ra chưa kịp già họ đã phải lôi hết ra để chữa bệnh mà không hề được hưởng thụ chút nào"

Mọi người tự nghĩ nhé!


Cuối cùng điều kỳ diệu đã không xảy ra với Trần Lập nhưng sau tất cả, tôi vẫn muốn một lần được trách móc anh dù là muộn màng.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/03/27/1_67108_2mat74cf2prc9.jpg


Câu nói "Con muốn sống" của Trần Lập với sư thầy trước khi từ trần vài ngày cứ ám ảnh tôi mãi. Tại sao một người cống hiến cho xã hội nhiều điều tốt đẹp như anh lại phải chết?

Tại sao những điều kỳ diệu vẫn tồn tại trên cuộc đời này lại không tìm đến anh - một "chiến binh" luôn khao khát được sống mãnh liệt?

Hàng trăm câu hỏi tại sao như thế cứ luẩn quẩn trong đầu tôi bức bối đến tuyệt vọng. Để rồi, tôi lại phải đổ lỗi cho số phận, cho ông trời không có mắt...

Thế nhưng khi những giọt nước mắt nóng hổi cứ đua nhau rơi xuống, tôi thấy cần giải tỏa sự bế tắc trong cảm xúc của mình bằng cách xin phép được trách móc anh một lần, Trần Lập ạ!

Tại sao tôi muốn trách anh? Vì nếu anh yêu bản thân mình nhiều hơn chút, vì nếu anh nghe lời vợ đến bệnh viện khám khi những cơn đau mới xuất hiện thì có lẽ mọi chuyện đã khác.

Đằng này, anh lại đợi đến khi "đau không chịu nổi", đợi đến khi thuốc của những người bạn mua từ nước ngoài về không còn tác dụng... mới tìm đến bác sĩ thì mọi chuyện đã quá muộn màng.

Nhưng xót xa hơn là không chỉ có anh chủ quan với sức khỏe của mình mà phần lớn những người bệnh tại Việt Nam hiện nay đều như vậy.

Cách đây gần 1 tháng, tôi ngỡ ngàng khi gặp lại một người bạn của mình vì trông anh quá phờ phạc. Anh tâm sự rằng, tự nhiên phát hiện ra một cục hạch ở trên cổ nên cảm thấy rất lo lắng, mệt mỏi.

Thế nhưng, anh cứ lần lữa mãi không chịu đi khám vì... công việc quá bận rộn.

Một người bạn khác của tôi cũng thường xuyên bị đau bụng, ăn vào là có cảm giác buồn nôn nhưng cũng không dám tìm đến bác sĩ vì sợ phát hiện ra bệnh nặng, sợ tốn tiền.

Dù số tiền khám đắt nhất có lẽ chỉ mất khoảng 1/4 tổng thu nhập trong một tháng của anh.

Hay bác dâu tôi cũng là một trường hợp như vậy. Cả cuộc đời bác "ăn không dám ăn, mặc không dám mặc" chỉ biết làm việc để kiếm tiền cho con cái ăn học và mong tích lũy được ít vốn an dưỡng tuổi già.

Thế nên dù có ốm, có mệt bác cũng chỉ đổ tội cho mưa nắng thất thường chứ không chịu đi khám. Thậm chí chỉ cần thấy cơ thể đỡ đỡ chút là lại lao vào công việc như một con thiêu thân.

Rồi đến khi chuẩn bị về nghỉ hưu thì bác phát hiện ra mình bị ung thư phổi. Vậy là toàn bộ số tiền bác chắt bóp, tằn tiện cả một đời đều được lấy ra chi trả cho phẫu thuật, thuốc thang.

Lúc nằm trong bệnh viện đợi chữa trị, bác mới thấy hối tiếc vì đã không "phòng bệnh hơn chữa bệnh".

Còn rất rất nhiều những người bạn, người quen bên cạnh tôi, họ luôn chủ quan với chính sức khỏe của mình không chỉ từ cách ăn uống mà là suy nghĩ chưa đúng về việc phòng bệnh, phát hiện bệnh để có thể chữa trị kịp thời.

Ngay cả bản thân tôi cũng vậy. Một thời gian khá dài sau khi tốt nghiệp ra trường, tôi cũng phung phí sức khỏe của mình nhiều lắm. Suốt ngày cắm mặt vào máy tính để làm việc.

Thậm chí có những đêm tôi thức trắng vì nghĩ cố thêm tý nữa để có thể dành dụm ít tiền phòng thân như suy nghĩ chung của nhiều người Việt.

Nhưng cuối cùng tiền vẫn không có mà cơ thể thì suy kiệt. Tuy nhiên, tôi vẫn không nhận ra mình sai ở đâu, cho đến một lần, tôi hẹn phỏng vấn 1 ca sĩ dòng nhạc đỏ.

Cô bảo, show diễn nhiều lắm nhưng chị nhận vừa đủ thôi để còn có thời gian cho gia đình, con cái. Đặc biệt là đảm bảo sức khỏe của bản thân.

Cô bảo, quan điểm của người Việt Nam vẫn còn lạc hậu lắm. Họ làm đến kiệt sức với mong ước về già có một khoản tiền tiết kiệm tiêu dần. Nhưng thật ra chưa kịp già họ đã phải lôi hết ra để chữa bệnh mà không hề được hưởng thụ chút nào.

Lúc đấy tôi ngỡ ngàng lắm vì trước đó những người thân của tôi, bạn bè tôi đều khuyên khác xa cô ấy. Nhưng sau này càng ngẫm tôi càng thấy đúng, nhất là khi bác dâu tôi lâm bệnh.

Từ những trải nghiệm đó, tôi đã thay đổi quan điểm sống của mình rất nhiều. Với tôi bây giờ, "đầu tư vào bản thân mình là đầu tư có lợi nhất". Vì có khỏe mới làm được việc, có khỏe mới kiếm được tiền...

Thế nên, xin lỗi anh - Trần Lập vì những lời trách móc này quá muộn màng nhưng tôi vẫn muốn từ câu chuyện của anh để nhiều người sẽ không còn chủ quan với tính mạng của mình nữa.

Còn giờ, anh cứ an tâm yên nghỉ nhé! Dù âm dương cách trở nhưng tình cảm của mọi người dành cho anh, thời gian có trôi đi nhưng chắc chắn không bao giờ phai nhạt...

http://www.baomoi.com/Cau-noi-gay-am-anh-cua-Tran-Lap-truoc-khi-qua-doi/c/18966122.epi
24 bình luận
Sao không nghĩ bị bệnh tật là do đâu ?Có phải do chính quyền nhu nhược, ăn tiền rối nới lỏng quản lý thực phẩm, cho hóa chất độc hại từ TQ tuồn vào VN, xây dựng nhà máy (điển hình là Fomosa) phá hoại môi trường sống..

- Trả lời -

- 25/08/2016

văn hóa, tập quán VN nó khác với các nước ngòai nên đời trước hay làm lụng vất vả để truyền lại cho con cháu 1 chút, vì đời trước cũng làm thế với mình, thì đến đời mình cũng làm thế cho con cháu mình chứ không đơn thuần là dưỡng già. Tuy nhiên ở các thế hệ từ 8x, 9x trở đi sau này họ sẽ thay đổi do áp lực cuộc sống thay đổi, họ có thể chỉ lo cho con cái tới năm 18 tuổi thôi, thế hệ 10x trở về sau chắc bọn chúng chỉ lo cho các thế hệ sau đó nữa hết cấp 1 là mừng rồi!

- Trả lời -

- 08/08/2016

không có tiền thì lúc mắc bệnh mày chữa bệnh bằng giấy bản hả cu

- Trả lời -

- 08/08/2016

Không có tích lũy để tái đầu tư thì làm sao phải triển được.

- Trả lời -

- 08/08/2016

Đúng rùi . cố gắng cày đi, tiền để thằng khác xài, vợ con để đứa khác sai !

- Trả lời -

- 07/08/2016

Mình là nhân viên tư vấn của Bảo hiểm nhân thọ Manulife. Bạn nào đang quan tâm đến các giải pháp tài chính của bảo hiểm như hỗ trợ y tế nằm viện, chi trả bảo hiểm cho 31 bệnh hiêm nghèo... vui lòng inbox mình nha. Thanks

- Trả lời -

- 07/08/2016

Rơi vào những hoàn cảnh như này mới biết sự quan trọng của việc kế hoạch tài chính. Mọi người tìm hiểu về tính nhân văn của bảo hiểm nhân thọ. Mình tư vấn tận tâm và giúp mọi người có những giải pháp tài chính phòng ngừa rủi ro trong cuộc sống khi rơi vào những trường hợp như thế này.

- Trả lời -

- 07/08/2016

Theo như BS Leonard Coldwell thì tất cả các loại ung thư đều có thể chữa trong vòng 12 tuần !!! (Dr. Leonard Coldwell: All Cancer Can Be Cured In Less Than 12 Weeks) Vào năm 2011 có những nhà nghiên cứu nơi trường đại học Alberta, ở Edmonton, Canada đã tìm ra cách để tiêu diệt con vi khuẩn được cho là khắc tinh với loài người, nhưng xem chừng chẳng mấy ai quan tâm !!! (Scientists cure cancer, but no one take notice) Lý do là các ông lớn trong ngành bào chế thuốc, bảo hiểm, nhà thương v..v... về căn bệnh này sẽ khăn gói quả mướp ra ngoài đường, để làm bạn với những người "homeless", nếu như nhiều bệnh nhân có thể tự chữa lấy bằng các loại thuốc với giá rẻ như bèo, so với cách trị liệu như hiện nay !!! Vâng, với sự tiếp tay của Chính phủ cùng với bọn vô lương tâm, sẵn sàng cho thiên hạ ... từ chớt đến bị thương thì kiểu gì bà con chạy Trời cũng 0 khỏi nắng !!! :|

- Trả lời -

- 09/06/2016

Không thể so sánh người Việt với người nước ngoài. Ở nước ngoài họ không phải lo khi họ không còn khả năng lao động cũng như việc lo ăn học cho con cái. Họ càng không phải lo kiếm tiền chạy chữa khi bệnh.vì vậy họ làm bao nhiêu họ có thể tiêu hết bấy nhiêu.họ không phải lo tích lũy tiền, vì đây là việc không cần thiết đối với họ.còn người Việt thì phải làm kiếm tiền cho mình, cho con cái đến khi họ không thể nữa mới thôi

- Trả lời -

- 09/06/2016

Ở VN an sinh xã hôi ko có, tiền hưu chẳng đủ để mua tô phở thì khi còn sức kiếm tiền mà ko tích luỹ cho về già có 1 cuộc sống Gọi là No Đủ lúc tuổi già thì có mà Chết Sớm. Không phải ai cũng có 1 hoàn cảnh hoàn thiện ( Vật Chất, Tiền Tài ) như người viết bài để mà an hưởng tuổi già mà ko cần chắt chiu cần kiệm khi còn trẽ. Làm thì phải tiết kiệm tích góp nhưng ko có nghĩa là ko cần phải quan tâm đến sức khoẽ. Ngay cả dân Mỹ cuộc sống của họ an sinh xã hội tốt, lương bổng cao, hưu trí tốt nhưng họ vẫn có câu châm ngôn rất hay " Save a penny for a rainy day ! "

- Trả lời -

- 29/04/2016

Bạn có thể quan tâm
<>
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?