Mẹ chồng đưa chiêu cao tay khiến cô nhân tình bé bỏng của con trai chạy mất dép

Nghe đứa cháu 7 tuổi gọi điện mếu máo: “Bà nội ơi, bố mẹ cháu cãi nhau to lắm!”, bà Hà tức tốc tới nhà con trai. Đến nơi, bà thấy cô con dâu là Chi đang ngồi khóc nức nở, còn Phong – con trai bà vẫn đang lớn tiếng quát vợ: “Cô còn dám đến tìm cô ấy một lần nữa thì sẽ biết tay tôi. Sớm muộn gì tôi cũng li dị với cô để đón Phượng về đây!”.

Vừa dứt lời, Phong giật mình khi thấy bà Hà đứng trước cửa. Biết mẹ vốn rất ghét đàn ông con trai lăng nhăng, Phong cầm chắc sắp bị mẹ mắng cho một trận tơi bời. Anh đang ấp úng định tìm cớ biện minh cho mình thì bà Hà đã cười nói: “Không cần đợi li dị. Mẹ đồng ý cho con đuổi vợ, đưa nhân tình về đây, ngay ngày mai luôn!”. Phong há hốc mồm kinh ngạc, mất mấy phút mới định thần lại được: “Mẹ, mẹ nói thật chứ? Để con đi báo cho Phượng luôn nhé!”.

Nhìn con trai chạy biến ra khỏi nhà, bà Hà khẽ nhếch mép cười rồi tiến lại phía cô con dâu đang sững người vì quá sốc trước những gì mẹ chồng vừa nói…

Sáng sớm hôm sau, khi hai đứa trẻ còn đang say ngủ, Chi chào bà Hà rồi lặng lẽ kéo va li khỏi nhà. Gặp Phong tình tứ nắm tay Phượng bước vào cổng, cô thản nhiên coi như không nhìn thấy. Phượng thì vênh mặt đắc thắng, cố nói to khi Chi bước qua: “Ôi, không ngờ cái ngày này lại tới sớm thế!”. Vào nhà, Phượng thản nhiên chỉ vào chiếc va li to đùng mà nói với “mẹ chồng tương lai”: “Cháu mang tạm ít quần áo sang đây ạ. Những thứ khác đợi khi nào anh Phong làm xong thủ tục ly hôn cháu sẽ chuyển tiếp”.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/09/14/hi93-1505275074245-crop-1505275082815_2otc65cgb4gik.jpg

Dù đã chuẩn bị tinh thần, bà Hà vẫn bất ngờ trước sự trơ trẽn của cô nhân tình mà con trai mình đang yêu mê mệt. Bà lạnh lùng đáp: “Được, tôi cho cô ba ngày để thử làm vợ, làm mẹ trong cái nhà này. Hàng ngày tôi sẽ qua kiểm tra”. Phượng dạ vâng rồi thầm nghĩ: “Đơn giản thôi, có gì đâu!”. Chờ mẹ đi khỏi, Phong bế bổng cô nhân tình quyến rũ lên hôn rồi lưu luyến tạm biệt để đi làm, không quên hẹn một đêm vui vẻ “đường đường chính chính” ngay tại ngôi nhà này.

Đến công ty, Phong vừa làm việc vừa khấp khởi mừng thầm vì mọi việc quá suôn sẻ, chóng vánh. Tuy nhiên, chỉ ít phút sau, anh đã liên tục nhận được điện thoại của Phượng: lúc thì tố đứa bé không chịu ăn cháo cô ta mua, lúc thì tố đứa lớn bày trò nghịch ngợm, rồi nhà anh sao mà rộng thế, lau một phòng đã mệt bở hơi tai… Thế là anh chàng lại nhấp nhốm không yên, chiều phải lấy cớ mệt, xin sếp cho về sớm.

Về đến nhà, Phong kinh hãi bởi cảnh tượng bày ra trước mắt. Cái phòng khách sang trọng, gọn gàng giờ trông không khác gì một bãi chiến trường với giày dép, đồ chơi bừa bãi, nước đổ lênh láng trên sàn gỗ, cháo và thức ăn vương vãi khắp nơi. Những khoảng trống trên tường bị bôi vẽ, gạch xóa lung tung. Đứa con trai lớn của anh mồ hôi bê bết, mặt mũi lấm lem màu vẽ vẫn đang say sưa “sáng tác”. Đứa bé thì vừa ị đùn ngay ra sofa, đang kêu khóc tùm lum.

Đọc thêm tại : https://baothegioiphunu.com/me-chong-dua-chieu-cao-tay-khien-co-nhan-tinh-be-bong-cua-con-trai-chay-mat-dep.html
Bình luận
-
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?