Mẹ chồng chỉ vào mặt con dâu nói: 'Nên nhớ, phận con dâu chỉ là mớ rau, mớ rác trong nhà thôi'

Tôi năm nay 27 tuổi, đã lấy chồng được 3 năm. Chồng hơn tôi 5 tuổi, là con trai một trong một gia đình có 4 anh chị em. Bố mẹ chồng đều là giáo viên đã về hưu.

Sau khi ra trường, cả tôi và chồng đều làm ở Hà Nội. Như bao cặp vợ chồng không có điều kiện khác, chúng tôi lấy nhau rồi vẫn phải ở nhà thuê. Cuộc sống của vợ chồng tôi bấp bênh khi tôi làm kế toán công ty nhỏ với mức lương chỉ 5 triệu/tháng. Còn anh cũng đi làm thuê cho 1 tiệm sửa xe máy, lương tháng chỉ gần 7 triệu đồng.

Sống giữa Hà Nội, từ cái tăm cũng phải bỏ tiền ra mua. Vì thế cuộc sống của vợ chồng tôi khá chật vật. Nhất là sau khi sinh con, cuộc sống càng khó khăn hơn khi con tôi hay ốm đau. Vì thế, khi con được 2 tháng tuổi, tôi và con về quê sống cùng với bố mẹ chồng.

Chồng tôi vẫn đi làm ở Hà Nội. Chúng tôi chịu cảnh sống xa nhau như thế trong vòng khoảng 7 tháng. Cuối cùng chồng tôi cũng quyết định nghỉ việc, về quê tìm việc mới.


https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/06/29/nguoivo-170052926_2oi3p9eqhcsbf.jpg


Cuộc sống của tôi chính thức thay đổi từ khi chấp nhận ở nhà chồng nuôi. Ảnh minh hoạ.

Cuộc sống của tôi chính thức thay đổi từ đó. Ở nhà chồng, vì ông bà nội vẫn đi làm đồng áng quanh năm nên tôi phải nghỉ việc ở nhà chăm con. Để có tiền tiêu vặt, tiền sữa cho con, tôi cố gắng duy trì việc bán hàng trên mạng. Còn chồng tôi, về quê cũng xin được làm nhân viên cho một cửa hàng sửa xe máy với mức lương 5 triệu đồng/tháng.

Từ ngày về nhà chồng ở, trong mắt mọi người, tôi là kẻ ăn bám, ở nhà trông con. Có lẽ vì vậy mà tôi bị mẹ chồng phân biệt đối xử một cách cay nghiệt. Có nằm mơ tôi cũng chẳng nghĩ được mình lại bị ức chế như vậy khi bước chân về nhà chồng.

Chuyện thật ra cũng không có gì nhiều, chỉ xoay quanh việc ăn uống, sinh hoạt hàng ngày. Chẳng là, mẹ chồng tôi có thói chỉ coi con mình đẻ ra mới là báu vật, còn con gái nhà khác về làm dâu thì là rau là rác.

Có lúc tự hỏi, thời đại nào rồi mà bà còn yêu cầu tôi phải sống cảnh đàn bà con gái trong nhà không có quyền được nói, được ăn, phải hy sinh tất cả vì chồng vì con.

Nghĩ lại những câu chuyện thường xuyên diễn ra trong mâm cơm mà tôi trào nước mắt. Hễ có món gì ngon, là ngay từ đầu bữa bà đã nói: “Cái này thằng Hưng (tên chồng tôi) ăn thì hợp”, “Cái này để cho bố nó ăn”. Hay tôi đang gắp miếng gì đó, thì lập tức bà lại nói con trai bà ăn nốt đi như thể ăn đi không tôi ăn.

Đọc thêm tại : https://baothegioiphunu.com/me-chong-chi-vao-mat-con-dau-noi-nen-nho-phan-con-dau-chi-la-mo-rau-mo-rac-trong-nha-thoi.html
0 bình luận
Bạn có thể quan tâm
<>
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?