May mắn tôi đã thức tỉnh đúng lúc

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, cái tuổi mà đáng lẽ với người đàn ông là trẻ trung nhất, mang hoài bão và cố gắng lớn nhất. Thế nhưng, tôi mãi chỉ là thằng đàn ông mạt kiếp đớn hèn nếu như không có một người lật giở cuộc đời tôi sang trang mới. Không ai khác, người đó chính là mẹ tôi.
Tôi là con trai út trong nhà, bố tôi mất khi tôi ngoài 20 tuổi. Có lẽ bố ra đi khi các anh chị cũng đã yên bề gia thất, lại thêm nữa là so với đám bạn cùng xóm thì tôi không được học hành cẩn thận, nên mẹ luôn sợ tôi chạnh lòng. Nhà tôi khá nghèo, nhưng mẹ không bao giờ bắt tôi làm việc nặng nhọc. Sau khi bố mất 3 năm thì tôi lấy vợ.

Vợ tôi bị các cô bác hay nhận xét là “khinh người, sống chỉ biết mình”. Gặp họ hàng cô bác, vợ tôi chỉ làm thinh coi như không hay. Nhưng chuyện đáng nói là cô ấy không hề coi trọng mẹ tôi. Và tôi đây – con trai của bà, cũng đã nhu nhược để điều ấy xảy đến với mẹ. Mẹ tôi tính lành, thương con cháu, nói đúng chất quê là lành như cục đất.

Năm sau, vợ tôi có tin vui. Thời gian sau, vợ tôi sinh con trai. Tôi vui sướng như muốn hét lên. Khỏi phải nói mẹ tôi mừng như thế nào. Rồi khi con trai được một tuổi rưỡi, cô ấy xin đi làm công nhân ở một công ty gần nhà, cũng là lúc bắt đầu xuất hiện nhưng phản ứng đáng trách nhất với mẹ tôi.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/10/19/me_2nb3et4mq3tnp.jpg


Mẹ thương tôi, thương cháu lắm nên mới nhẫn nhịn như vậy. (Ảnh minh họa)

Tôi thương mẹ nhưng chính khả năng kinh tế của tôi không đủ mạnh nên không nói được vợ. Điều này khiến mẹ tôi phải nhẫn nhịn, hy sinh nhiều, lo nghĩ cho tôi ngay cả khi tôi đã có gia đình riêng. Tôi nói mẹ dùng đồng hồ đo điện chung với nhà tôi để cuối tháng tôi trả tiền luôn cho mẹ. Nào ngờ, một tối, khi mẹ đang ngồi chơi thì vợ tôi ngang nhiên tắt phụt điện, chỉ còn đèn ngủ tối om vì “mẹ ngồi một mình thì cũng không cần sáng”.

Đọc Tiếp Tại : http://baothegioiphunu.com/may-man-toi-da-thuc-tinh-dung-luc
0 bình luận
Bạn có thể quan tâm
<>
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?