Lúc ngất đi vì đau, tôi vẫn nghe cô y tá thì thầm với chồng: “Chị ta sinh con gái, anh lo mà chuẩn bị..."

Chồng tôi là doanh nhân, công việc vô cùng bận rộn. Anh lại là con trai độc nhất của dòng họ Nguyễn. Mẹ chồng tôi vì thế rất mong có cháu trai. Thế nên khi lấy anh, tôi cảm thấy rất áp lực. Anh biết vậy nên động viên tôi rất nhiều, thậm chí còn tếu táo bảo rằng: “Em cứ việc ở nhà ăn với đẻ cho anh, chả nhẽ 10 đứa mà chẳng có đứa nào là con trai hay sao ?”.

Về kinh tế, tôi không phải lo lắng gì thật, chồng tôi kiếm tiền rất giỏi, anh cũng thoáng trong việc chi tiêu, đến mức làm riêng cho tôi một cái thẻ tín dụng và tự tay thanh toán cho tôi, tôi tiêu gì, bao nhiêu tiền đều không thành vấn đề. Nhưng đúng là được cái này thì mất cái kia. Vợ chồng tôi cưới nhau đã 2 năm mà vẫn chưa thấy gì cả, mẹ chồng tôi ngày nào cũng ghé qua rồi ca bài ca muôn thuở: “Sao lâu rồi mà bụng con vẫn phẳng lỳ vậy? Hay là có vấn đề gì rồi? Nên nhớ thằng Hoàng là con trai độc nhất đấy nhé”.

Những áp lực bên ngoài khiến tôi ngày càng héo mòn. Tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện sinh con. Tôi nghĩ rằng ai làm cha làm mẹ cũng vậy, dù là con trai hay con gái thì cũng thương xót như nhau vì đều là do mình mang nặng đẻ đau mà ra, nhưng có vẻ như chồng và mẹ chồng tôi đều không nghĩ thế, với họ, chỉ có con trai mới có ý nghĩa.

Rồi tôi cũng mang bầu, nhưng đến khi nhận kết quả siêu âm thì mẹ chồng tôi chả buồn đến thăm nữa, bà bảo rằng khi nào mang thai cháu trai thì hẵng gọi bà đến. Chồng tôi không đến mức tệ như vậy, anh vẫn quan tâm và hỏi han tôi từng ngày, anh bảo rằng không sao, có đứa con gái đầu cũng thích. Con gái tôi xinh lắm, ai cũng thích bế, chồng tôi cũng vậy, tôi nhìn cách anh nựng con, chăm con thì nghĩ rằng, cũng may sự ra đời của đứa con gái đáng yêu này đã thay đổi suy nghĩ của anh. Tôi hạnh phúc lắm, dù mẹ chồng tôi vẫn không ưa nhưng có chồng bên cạnh, nhìn con gái lớn lên từng ngày là tôi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.

Đến khi con gái được 2 tuổi thì tôi lại mang bầu, lần này anh háo hức lắm, anh bảo chắc tôi ăn uống và thực hiện theo các mẹo để sinh con trai nên lần này sẽ thành công. Tôi cũng hy vọng thế, nhất là khi nghe nhiều người nhìn bụng tôi và đoán rằng, lần này kiểu gì cũng “tòi” ra một thằng cu cho mà xem.

Nhưng rồi kết quả siêu âm thêm một lần nữa khiến gia đình chồng tôi hụt hẫng. Họ bảo tôi không biết đẻ, chồng tôi thì trầm ngâm hẳn, nhưng anh bảo rằng, cứ đẻ tiếp đi, 10 đứa anh vẫn nuôi nổi, chỉ cần tôi kiên nhẫn là được.

Đứa thứ hai ra đời cũng đồng nghĩa với việc tôi bận lu bù, dù đã có thêm cô ô sin giúp sức. Sinh con xong sức khỏe của tôi cũng yếu hơn hẳn, hay ốm vặt. Con tôi cũng không khỏe như đứa đầu, cứ khóc đêm suốt. Vì chồng cần nghỉ ngơi để đi làm nên tôi và con sang phòng khác ngủ. Cứ thế, chúng tôi không ngủ chung trong một thời gian khá dài.

Đến khi đứa lớn 4 tuổi, đứa nhỏ 2 tuổi thì tôi lại mang bầu. Lần này tôi yếu hẳn, mẹ chồng tôi bảo bà nóng ruột lắm rồi, không đợi thêm được nữa đâu, kiểu gì cũng phải tính kế cho chồng tôi lập “phòng nhì” để kiếm thằng cháu đích tôn chứ tài sản đồ sộ thế mà không có thằng cháu để thừa kế thì cũng có tội với tổ tiên.

Tôi yếu lắm, mang thai mà chẳng làm được gì, thế nên chồng tôi thuê luôn cô y tá về để chăm sóc tôi ở nhà. Cô y tá này cũng ân cần và chăm sóc tôi chu đáo.

Hôm đó cách ngày dự sinh khoảng 7 ngày, tôi đang nằm trên giường thì thấy bụng đau quặn lên. Tôi hỏi cô y tá: “Em ơi, có phải sắp rồi không? Chị đau lắm, cho chị vào viện đi”, nhưng cô ta vẫn bình thản bảo: “Chưa đâu chị, chắc là do tối qua chị ăn cái gì lạ thôi”. Tôi liên tục ôm bụng kêu than, đến mức hai đứa con tôi cũng khóc ré lên vì sợ. Con gái đầu của tôi lúc đó đã biết gọi bố về. Khoảng 15 phút sau, tôi thấy chồng đỗ xịch xe trước cổng, giọng anh hốt hoảng:

- Sao rồi? Thằng cu của bố sao rồi?

- Anh ơi, em đau lắm ấy, hay mình vào viện giờ luôn đi.

- Chị chưa sinh đâu, em đảm bảo đấy.

- Nhưng tôi đau lắm, cô không thấy tôi sắp ngất đi à? – Tôi lấy hết sức bình sinh mắng cô y tá.

Nhưng tôi cũng chỉ mắng được cô ta một câu, tôi thấy người toát mồ hôi rồi ngất đi. Trước lúc ngất, tôi vẫn nghe giọng cô y tá nũng nịu với chồng:

- Chị ta sinh con gái, anh chuẩn bị cưới em đi là vừa.

Lúc tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trong bệnh viện một mình. Cựa mình, tôi thấy đau ghê gớm, phòng bệnh trắng xóa, xung quanh không có một ai. Phải 30 phút sau tôi mới thấy có một y tá đi vào. Thấy tôi, chị ta cười niềm nở. Tôi hỏi lý do vì sao mình nằm đây thì chị ta bảo thai bị chết lưu, tôi mất sức nhiều nên phải nằm đây để phục hồi.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/06/21/y-ta-blogtamsuvn-2_2mngj0kb1f2ak.jpg


Tôi chết điếng, phía dưới của tôi đau ê ẩm. Tôi hỏi chồng và y tá của tôi đâu thì chị kia bảo rằng, sau khi đưa tôi vào viện thì hai người đó cũng biến mất luôn rồi.

Nằm ở viện 2 tuần nhưng tôi không thấy chồng vào thăm. Linh tính có chuyện chẳng lành, tôi cố gọi cho anh nhưng đáp lại cũng chỉ là những tiếng chuông vô cảm. Mẹ tôi lên chăm tôi, tôi chỉ thấy bà im lặng, mắt ướt ướt, tôi hỏi gì bà cũng nói không biết.

Nhưng rồi mọi người cũng không giấu tôi được lâu. Khi tôi về nhà thì ổ khóa đã đổi. Và ngạc nhiên hơn nữa là cô y tá lại đang ở trong nhà. Cô ta bảo tôi chuẩn bị đưa hai đứa con gái ra ngoài mà sống vì cô ta đang mang thai đứa con trai của chồng tôi. Tôi sốc nặng, thì ra tôi không mơ, thì ra câu nói tôi nghe được trước lúc ngất đi là thật.

Chồng tôi im lặng như một thằng hèn. Anh thu lại cái thẻ tín dụng mà anh đã làm cho tôi, tự tay đẩy hai đứa con gái của mình ra đường, mặc chúng kêu khóc. Tôi như muốn khuỵu xuống vì cảnh trớ trêu mà mình đang gặp. Chính cô ta là kẻ đã chần chừ không đưa tôi vào viện, để con tôi chết và cũng chính cô ta đã cướp chồng tôi, đẩy con tôi vào chỗ không có nhà để ở. Tôi đau lắm, tôi chỉ muốn chết quách cho xong nhưng cứ nghĩ đến cảnh hai đứa con gái của tôi sẽ bơ vơ, tôi lại thấy đau lòng. Chẳng nhẽ tình cảm vợ chồng dễ dàng vứt bỏ như thế hay sao? Giờ tôi phải làm sao đây?

ST
Bình luận
-
Thai chết lưu? Không lên mạng tìm hiểu à? Nếu cảm thấy gì hay nghi ngờ (bản năng người mẹ đa số đều cảm nhận được) thì tự mình gọi taxi vào viện. Sao tới lúc cách ngày dự sinh 7 ngày mớí biết? Mang thai đứa thứ ba rồi làm như đứa đầu tiên. Thông cảm cho nhân vận vật trong bài nhưng mình không hiểu nổi chị ta.

- Trả lời -

- 21/06/2016

XL mn viết sai chính tả "... Thông cảm cho nhân vật ..."

-

- 22/06/2016

Cũng tội nhưng ko biết đẻ cũng là cái tội.Biết làm sao đc,ko chịu tìm,học cách đẻ thằng cu thì vậy thôi.( cái này tìm,học đc sắc xuất 80%)>> xem thường các giá trị truyền thống mà>> khổ.

- Trả lời -

- 21/06/2016

Ngay cả gđ nn đôi lúc cũng thích có một con trai nhưng họ không nói ra. Mình nói là có chứng cớ.

-

- 22/06/2016

Chả có cái gia đình nào hạnh phúc,vui vẻ,yên ổn khi trong nhà toàn bẹp cả.

-

- 21/06/2016

Mình hồi trước khi mang bầu ráng tìm hiểu trên mạng nói pn muốn đậu thai con trai xác suất 80% thì không rửa ... bằng dung dịch rửa chứa acid dù là rửa pha nước và phải bổ sung thật nhiều ACID FOLIC (có từ đâu thì mấy chị em vui lòng search bác google) mà phải thực hiện liên tục vài tháng trước khi qđ mang bầu. Nhiều khi nấu ăn muốn ngán luôn. Cuối cùng không biết do may mắn hay do áp dụng tốt mà mình cũng có thằng cu. Còn ông chồng nào mà hành xử như trên là THẰNG BẤT NHÂN. Đồng ý đuổi vợ đi rồi ly dị nhưng giàu thế thì cũng mua tạm nhà nhỏ nhỏ ở vùng ven cho mẹ con họ sinh sống (ngoài tiền tòa bắt chu cấp). Chứ tống khứ đi cả ba mẹ con thì bất nhân lắm dù sao con gái đó cũng là con mình. Nên nhớ con vợ, con bồ và mẹ mình cũng là con gái nghen.

- Trả lời -

- 22/06/2016

mẹ khôn cả nhà đc nhờ nhỉ?

-

- 22/06/2016

Xàm , nghĩ ra câu chuyện gì hay hơn chút đi .

- Trả lời -

- 21/06/2016

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?