Ký ức đẫm nước mắt của cô gái có bố "nát rượu": Bị bố cầm dao dọa chém, đêm trốn đi ngủ nhà hoang

Đọc bài của bạn này xúc động quá! Có lẽ điều buồn nhất trong cuộc sống là phải chịu tổn thương từ chính người thân trong gia đình nhưng không thể nói ra. Dù có thể nào cũng phải tươi cười và mạnh mẽ khi bước ra đường, tối đến lại thấy thương chính mình. Hoàn cảnh sống buộc chúng ta nỗ lực để thành công cho bằng được. Bạn nào có câu chuyện như vậy thì chia sẻ để mọi người động viên nhé!

http://soha.vn/ky-uc-dam-nuoc-mat-cua-co-gai-co-bo-nat-ruou-bi-bo-cam-dao-doa-chem-dem-tron-di-ngu-nha-hoang-20170828163850145.htm



Nhà mình có 2 anh em và 2 chị là con của mẹ trước (mẹ trước chết xong bố mình lấy mẹ mình đẻ ra 2 anh em mình). Các bạn có bố nghiện rượu như mình không? Nhà mình nghèo nhất làng, có bao nhiêu tiền để dành mua rượu cho bố mình hết.

Mình đã cạn hết nước mắt vì tuổi thơ của mình rồi. Ngày nào mình cũng khóc và khóc, mình không biết làm gì để thay đổi cuộc sống. Phải nói lúc đó mình bị stress nặng. Lúc bé, ngày nào cũng nghĩ đến tự tử các bạn ạ. Giờ khôn hơn tí rồi.

Các bạn có hình dung ngồi học mà nghe bố chửi mẹ, bật vô tuyến to đùng không cho 2 anh em bọn mình học. Mình vừa khóc những vẫn phải học, học vì mình căm ghét, ghét bố mình, ghét ông trời sao lại sinh mình ra 1 cái gia đình như thế. Học cũng là một cách để mình thoát khỏi cái gia đình này.

Mẹ mình thì thôi rồi, ngày nào cũng nghe chửi , bị đánh vì không có tiền đưa cho ông ý uống rượu, rồi mình phải mang gạo đi đổi thành rượu cho bố uống. Nhắc lại mà nước mắt mình không kìm được. Anh em mình lúc đó bé không làm được gì, rồi anh mình cũng thi đỗ đại học, cũng thoát khỏi, còn một mình mình ở nhà thôi.

Cơm thì không có ăn, ngày nào cũng mang gạo đi đổi lấy rượu uống. Cũng may 2 chị đi làm thỉnh thoảng cho 2 anh em mình mấy đồng đóng học, và nhà mình bán ruộng rồi vay ngân hàng nên mới được đi học.

Chắc không có đứa con gái nào như mình đâu nhỉ? Bố mình bắt đi mua rượu mình cãi lại, vậy nên suốt ngày mình phải trèo nên cây trứng gà, rồi ngủ ở cái nhà hoang (bên cạnh nhà mình), ngày nào không bị bố mình cầm dao đuổi là mình thấy thiếu các bạn ạ. Rồi có ngủ được đâu, khóc cả đêm thôi, nghĩ cái cuộc đời mình sao lại có người bố như thế chứ.

Chú bác thì giàu đấy, nhưng thân ai người ấy lo, không cho nhà mình vay 1 đồng để đi học, khinh bỉ nhà mình nên mình căm lắm. Sợ cho nhà mình vay không trả được. Rồi năm mình đại học năm 3 bố mình mất vì bị ung thư các bạn ạ.


Nhà mình đỡ khổ từ đấy. Mình hỏi mẹ mình tại sao không bỏ bố, mẹ mình bảo 4 đứa con bé tí bỏ thì 2 chị kia sẽ thế nào, (mặc dù 2 chị không phải con mẹ mình), phụ nữ Việt Nam là vậy, cam chịu người đàn ông.

Bây giờ mình đi làm rồi, mọi người công ty lúc nào cũng thấy mình cười, tưởng mình vui sướng, nhưng không ai biết mình nghĩ gì. Bây giờ nhiều đêm ngủ mình lại mơ thấy bố mình cầm dao đuổi mình. Ám ảnh lắm. Nhiều lúc nhìn lại thấy cái tuổi thơ khốn khổ này, không muốn kể cho ai nghe. Nhưng hôm nay cảm ơn các bạn đã đọc hết câu chuyện".

>>> Video Hot

[/contentEmbed]
[/embedPost]
Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?