Google tuyển chọn nhân tài

Bái phục cách mà Google tuyển nhân tài: “họ thuê bạn vì họ cần điểm mạnh của bạn, không phải vì điểm yếu của bạn”

Nhà báo Hà Bình thuộc TT đã có cuộc trò chuyện thú vị với một ứng viên vừa được Google phỏng vấn, vấn đề là ứng viên này là người bại não nhưng có thành tích xuất sắc trong học tập (Bạn đi không vững, phải ngồi xe lăn, tay chỉ cử động được ba ngón để gõ bàn phím máy tính ), cái cách mà Google tìm kiếm nhân tài thật đáng suy nghĩ trong tình trạng bộ máy công quyền của nước mình không hiểu tuyển chọn người trên công thức nào nhưng mà người tài đâu không thấy chỉ chuyên chọc bực người dân và truyền thông…

* Việc phỏng vấn diễn ra như thế nào?

- Tôi đến trụ sở Google lúc 9g thì 10g30 bắt đầu phỏng vấn. Có bốn người ở bốn mảng chuyên môn hỏi tôi trực tiếp. Hai người buổi sáng, hai người buổi chiều và mỗi người trong 45 phút. Tất cả đều hỏi về chuyên môn, kỹ thuật. Do tôi nói năng khó khăn nên trả lời bằng cách gõ vào bàn phím máy tính.

Đến 12g30 họ cho một nhân viên vào hướng dẫn tôi đến khu ăn trưa rồi 13g30 tiếp tục. Trước khi đến, một người bạn của tôi ở Google gợi ý “họ thuê bạn vì họ cần điểm mạnh của bạn, không phải vì điểm yếu của bạn” và đúng như vậy.

* Kết quả ra sao?

- Nói về kiến thức chuyên môn tôi tự tin nên tôi trả lời đúng. Nhưng có nhiều yếu tố khác trong tuyển dụng của họ mình không biết được. Với người bình thường đến vòng phỏng vấn trực tiếp ở trụ sở là cuối cùng rồi. Nhưng không hiểu sao họ yêu cầu tôi phỏng vấn online thêm hai vòng nữa.

Trần Mạnh Chánh Quân là nhân vật trong bài “Chim cánh cụt đất Việt” trênTuổi Trẻnăm 2010, chân đi không vững, nói năng khó nhọc, tay không thể cầm viết nhưng đã nỗ lực đạt học sinh giỏi quốc gia môn tin học năm lớp 12 khi đang học Trường THPT chuyên Lê Quý Đôn, Bà Rịa - Vũng Tàu.

Sau đó, một trường đại học ở Mỹ cấp học bổng 50% học phí cho Quân du học ngành công nghệ thông tin - toán học từ đó đến nay.

* Bạn ấn tượng điều gì trong thời gian học ở Mỹ?

- Tôi ấn tượng cách mà trường hỗ trợ cho người khuyết tật như tôi. Như mỗi khi tôi làm bài thi, trường tổ chức cho tôi làm bài riêng, có camera theo dõi. Trường cho tôi làm bài thi với thời gian gấp đôi những bạn cùng lớp. Nhưng thực tế tôi có thể làm bao lâu tùy thích.

* Học tại Mỹ bước qua năm thứ 7, bạn thấy điều gì hay ở giới trẻ các nước mà giới trẻ Việt Nam có thể học được?

- Tôi thấy giới trẻ như tôi quan trọng là nên từ bỏ những cái lạc hậu kìm hãm mình lại. Ví dụ có những việc muốn làm nhưng lo ngại kết quả không tốt, dư luận chê bai, sợ thất bại. Những cái đó khiến mình từ bỏ trước khi bắt đầu. Điều đó rất tệ hại!

Điều nữa, tôi thấy ở Việt Nam vẫn còn tư tưởng phải “trên tinh thiên văn, dưới tường địa lý”, nghĩa là biết tất cả mọi thứ. Cái đó không cần thiết. Mình phải bắt đầu vào mục đích muốn làm gì, tập trung cái gì chứ không phải biết mọi thứ. Xã hội bao giờ cũng cần người làm hơn người nói.

“Da Vinci trong lĩnh vực lập trình

(trích bài viết “Chim cánh cụt học bay” trên tạp chí của Trường Georgia Gwinnett College tháng 11-2016)


Quân sinh ra tại Việt Nam với chứng bại não. Sau khi tốt nghiệp trung học, Quân đến Mỹ học công nghệ thông tin. Tiến sĩ Evelyn Brannock, Robet Lutz và Lissa Pollacia là những người luôn động viên Quân bên cạnh sự hỗ trợ của gia đình.

“Tôi thích gọi Quân như là một Da Vinci trong lĩnh vực lập trình - tiến sĩ Brannock nói - Cậu ấy tạo nên những mã code rất đẹp và những sáng tạo ấy có tiềm năng rất lớn”.
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?