Đứng hình khi chiếc quần đùi bị mất tích của chồng nằm vắt vẻo trên dây phơi đồ nhà hàng xóm!!

Người ta nói chẳng ai tin chồng như chị. Cũng đúng, chị tin anh lắm. Tin từng lời anh nói, từng câu chuyện anh kể. Chẳng phải vì ngẫu nhiên mà chị làm vậy. Cũng bắt nguồn từ câu chuyện từ ngày anh chị còn yêu nhau ấy.

Hồi ấy chị nghe bạn cùng trường nói anh đang cặp kè với một cô nào đó và anh chỉ lợi dụng chị vì gia đình chị mà thôi. Nghe xong, bao nhiêu sự tức tối trong chị dâng lên tột độ. Chị nhất quyết phải tìm anh hỏi cho ra lẽ. Và tất nhiên, anh không bao giờ thừa nhận. Anh còn thề sống thề chết rằng anh chỉ có một mình chị. Chị không tin anh, một mực cho rằng anh nói dối. Chị vùng vằng bỏ đi và ngay trong đêm ấy, chị lao như điên dại vào bệnh viện tìm anh. Vì chị không tin anh nên anh đã uống thuốc ngủ tự tử vì cho rằng chị không còn yêu anh nữa. Cũng bắt đầu từ hôm ấy, chị đã hứa chị sẽ tin mọi lời anh nói.

Thế mà từ bấy đến nay cũng đã được 3 năm rồi. 3 năm qua, nhờ có chị mà anh công thành danh toại. Công việc mà hiện nay anh đang làm là của bố chị xin cho. Nhưng anh đã rất cố gắng để làm tốt phần việc của mình và chị ghi nhận sự cố gắng của anh. Anh chị sống trong một căn hộ tập thể mà bố mẹ chị để lại cho chị. Cũng may, anh lấy đó làm niềm tự hào chứ không phải là một sự sỉ nhục:

- Giàu vì bạn, sang vì vợ mà em. Anh phải thấy tự hào và hãnh diện vì những gì em đã mang lại cho anh chứ. Còn ai nói gì thì mặc người ta, anh không quan tâm.

Đấy, anh cứ như vậy, hỏi sao chị không tin anh, không yêu anh cho được. Rồi cuộc sống yên bình trong khu tập thể của anh chị bỗng xáo trộn khi cô gái tên Ly đó chuyển đến. Mấy bà trong khu gọi cô ấy là hồ ly tinh và còn khuyên chị nên cẩn thận để ý anh. Vì cả cái khu này, anh là người đàn ông nổi bật nhất. Chị nghe xong chỉ cười xuề xòa. Chị biết, anh sẽ không bao giờ phản bội chị đâu. Cho tới một ngày…

- Em ơi, chiếc quần đùi con tắc kè của anh đâu rồi! – Anh gọi với chị

- Anh tìm kĩ lại trong tủ xem. Em phơi rồi cất gọn hết vào ấy mà. – Chị nhanh chóng đáp lại

- Nhưng anh không thấy… – Anh vẫn tiếp tục nhì nhèo

Chị lao vào tìm giúp anh mà vẫn không thấy tăm hơi chiếc quần đùi yêu quý của anh đâu. Chị vẫn còn minh mẫn, và nhớ là đã cất nó vào ngăn tủ. Không lẽ cái quần nó lại mọc cánh mà bay. Đêm hôm đó, chẳng hiểu sao anh đã say giấc từ lâu rồi mà chị vẫn không thể nào chợp mắt nổi. Chiếc quần đùi mất tích của anh cứ ám ảnh chị mãi. Cho tới sáng hôm sau…

Đi ngang qua nhà cô hàng xóm mà mọi người vẫn gọi là hồ ly tinh ấy. Chị chết ngất, chân như bị chôn chặt khi chiếc quần đùi huyền thoại của anh nằm chình ình trên dây phơi nhà cô ta. Chị cũng mong là nhầm lắm nhưng chiếc quần đùi của anh rất đặc biệt, nó chỉ có 1 vì là được đặt may riêng cho anh trong một chuyến du lịch của 2 vợ chồng. Và như để xác thực thêm cho sự nghi hoặc của chị. Cô hàng xóm còn đi ra ngoài và cố tình nháy mắt với chị, tay mân mê chiếc quần đùi của anh.

Cổ họng chị nghẹn đắng lại, mắt tối xầm. Chị loạng choạng bước từng bước về nhà. Thấy chị tái mặt, anh chạy lại đỡ chị. Chị nhìn anh bằng đôi mắt ngấn nước rồi xô anh ra.

- Cô hàng xóm nhắn anh sang lấy quần đùi về đấy! Anh để quên trên giường nhà cô ấy, cô ấy nhờ tôi về báo giúp cho anh! – Chị cười như điên dại

Sực nhớ ra điều gì, anh vội quỳ xuống, ôm chân chị lí nhí câu xin lỗi. Nhưng chị chẳng muốn nghe. Chị thấy mình giống như con ngốc để anh xỏ mũi dắt đi vậy.

Trong khi chị vẫn chưa tha thứ cho anh thì một hôm cô hàng xóm đột nhiên qua chơ, có vẻ như cô ta canh đúng lúc anh đi vắng để gặp riêng chị, cô ta vừa cười tươi vừa để trên bàn một cái sổ khám thai, ánh mắt dưng dưng tự đắt nói với chị:

- Hôm nay em mới đi khám thai về, bác sĩ bảo đứa bé vẫn ổn chị ạ.

- Cô nói với tôi những điều đó làm gì, nó là con của cô thì cô đi mà lo cho tốt vào.

- Tôi chỉ muốn chị biết rằng, con tôi không thể không có bố, còn bố nó là ai, chị biết rồi nên tự mà lo liệu thu xếp đi, đừng để tôi ra tay thì chị sẽ đau khổ lắm đó.

Nghe những lời cô ta nói mà chị chỉ muốn nhảy vào cấu xé cô ta ra nhưng chị kiềm chế vì chị cho rằng không việc gì mình phải như vậy, vấn đề là ở chồng chị cơ mà.

Hôm đó anh trở về, kèm theo một cặp vé xem phim rồi nói muốn đi cùng chị để hâm nóng tình cảm. Anh ta chưa kịp nói hết câu thì chị ném cuốn sổ khám thai của con hồ ly kia vào mặt anh. Anh choáng váng rồi chợt nắm lấy tay chị cầu xin:

- Em à, không phải như vậy đâu, làm sao có thể chứ, bọn anh chỉ mới một lần mà lần đó anh đã cẩn thận dùng bao cao su rồi em à, anh chỉ chơi bời với cô ta thôi chứ chưa bao giờ có ý định bỏ mẹ con em cả.

Chị trừng mắt nhìn anh, cố kiềm không cho nước mắt chảy ra nhưng chị bất lực, chị khóc như điên như dại. Bố mẹ chị biết được chuyện này liền đùng đùng nổi giận, đưa mẹ con chị về nhà và không quên nhắc anh chuẩn bị thủ tục ly dị. Nhìn vẻ mặt tức giận của bố vợ, anh biết rồi đây anh sẽ trở lại hai bàn tay trắng, không chỉ mất đi một gia đình êm ấm mà còn mất tất cả sự nghiệp bao lâu nay.

Mặc cho anh ngày ngày đến cầu xin nhưng bên nhà vợ nhất quyết không ai chịu mở cửa cho anh vào, cuối cùng anh phải chấp nhận ly hôn với vợ. Anh lại tìm đến cô bồ, nhìn bộ dạng thất thỉu của anh, cô ta huýt dài một cái rồi đóng sầm cửa lại. Hôm sau anh nhìn thấy cô ta đi cùng một người đàn ông khác, anh chạy lại níu cô ta lại hỏi việc cái thai thì cô ta thẳng thừng đẩy anh ra rồi quát lớn:

- Anh nghĩ nó là con anh thật à, mà cho dù có phải thật thì nhìn lại anh lúc này đi, lo cho mình chưa xong mà còn...

Anh cay đắng, đến lúc này anh thật sự thấy cay đắng, cái giá phải trả cho việc ham hố của lạ phản bội vợ là quá lớn đối với anh. Liệu bây giờ anh có nên cho vợ anh biết sự thật về sự dối trá của cô bồ để xin vợ tha thứ hay không?

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/06/18/quan_dui_2mn3603t1gcjr.jpg
Bình luận
-
Ngay từ đầu là mình đã biết trúng kế hồ ly rồi! Cả cô vợ cũng trúng kế!

- Trả lời -

- 18/06/2016

Bát cơm đổ ra đất, anh hốt lại nó dơ. Bát nước đổ đi anh hốt lại đc ko mà còn hỏi đố mn bi giờ phải làm sao? Buồn cười! Cổ có biết hay ko biết đứa con ko phải của anh thì chuyện anh ngoại tình là có thật!

-

- 18/06/2016

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?