Đêm tân hôn, vợ ném điện thoại ở góc phòng và nằm khóc

Tới giờ tôi vẫn chưa hết bàng hoàng vì tình huống oái ăm của mình vào đêm tân hôn. Khi đó, tôi đã vô cùng sợ. Sợ rằng cuộc hôn nhân của mình vừa mới bắt đầu mà đã kết thúc. Tôi đã rát cả cổ họng, chỉ để giải thích mong vợ tha thứ cho một lần, chỉ mong cô ấy thấu hiểu cho sự khó xử của tôi mà hòa giải.

Tôi năm nay 32 tuổi, hiện đang là trưởng phòng kinh doanh của một công ty quảng cáo. Vy, vợ tôi hiện là nhân viên hành chính của một công ty nhà nước. Xin nói thêm, tôi quê ở Thái Bình, là con nhà cơ bản. Còn vợ tôi đúng là “con nhà mặt phố, bố làm to”, không những vậy vợ tôi là con một nên từ bé được cưng chiều như một công chúa thực thụ.

Tôi quen vợ trong một dịp liên hoan cơ quan. Hôm đó, Giám đốc của tôi có dẫn theo một cô em họ xinh xắn đáng yêu. Thấy cô ấy xinh nên ai cũng ra bắt chuyện làm quen, riêng tôi thì không. Mãi về sau khi cuối buổi tiệc, đi hát cùng nhau cả hai song ca rất ăn ý, hợp gu nên mới nói chuyện với nhau. Và rồi tôi chủ động xin số điện thoại làm quen.

Dù thế, tôi không nhắn tin tán tỉnh vồ vập như những chàng trai khác. Bởi thế, cô ấy khá ấn tượng với tính cách khinh khỉnh của tôi nên càng tò mò hơn. Không ít lần cô ấy lấy cớ đến gặp anh họ để tìm tôi. Tôi biết điều đó nhưng vẫn giả vờ ngây ngô.

Cho tới một ngày, cô ấy nhắn tin bảo “Em thích anh”, khi đó tôi vui lắm. Nhưng mất một buổi chiều tôi mới nhắn lại được đúng một chứ “ừ”. Thế là cô ấy nổi điên phi xe đến cơ quan gọi tôi ra một quán cà phê kín đáo gần cơ quan. Khi cô ấy vừa dứt lời “Anh có yêu em không?”, không đợi cô ấy nói thêm tôi đã chủ động hôn cô ấy. Sau hôm đó, chúng tôi chính thức hẹn hò.

Được hơn 1 năm sau, chúng tôi dự định tổ chức đám cưới. Khi tôi gửi thiệp mời ai cũng khen tôi giỏi vì lấy được vợ là em giám đốc, không chỉ xinh xắn, giỏi giang mà còn là con nhà có điều kiện. Tôi biết điều đó nên lấy làm hãnh diện vô cùng.

Lẽ ra mọi chuyện cứ thế êm đềm trôi qua và chúng tôi sẽ có một đêm tân hôn vui vẻ. Nhưng chẳng ngờ, đúng cái đêm định mệnh ấy, Thư cô người yêu cũ ngày đại học của tôi không chỉ nhắn tin chúc mừng mà còn gọi điện. Ngày đó, tôi cũng yêu Thư rất nhiều, em cũng là một cô gái Hà Nội, nhưng vì chút hiểu nhầm nên chúng tôi chia tay nhau.

Tới thời điểm tôi cưới Vy- vợ mình, trong lòng tôi không còn yêu Thư, nhưng ít ra vẫn còn tình cảm anh-em nên khi Thư gọi tôi đã nghe máy. Khi vợ tôi thay xong váy cưới cô ấy quay lại phòng tân hôn, cô ấy có nghe một vài câu tôi nói với Thư và đã nổi điên.

[embedPost]
https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/11/11/dem-tan-hon-vo-nem-dien-thoai-o-goc-phon_2neelrb9egk9k.jpg
[/embedPost]

Mặc cho tôi giải thích nhưng cô ấy vẫn không tin (Ảnh minh họa).

Thư khóc, tôi dỗ dành: “Em nín đi, mọi chuyện qua rồi. Anh vẫn ở đây, nghe em nói đây mà. Đừng khóc nữa, giờ hãy đứng dậy và gọi xe về đi nhé”.

“Không khóc nữa. Có gì mà phải khóc nhỉ, chỉ là anh đi lấy vợ thôi. Em còn trẻ, còn cả tương lai phía trước cơ mà”…

Nghe đến đó, vợ tôi lao vào giật ngay cái điện thoại và nói liên hồi “Cô là ai, sao cô gọi cho chồng tôi vào cái đêm hôm nay, cô nói cái gì vậy. Cô dám…”.

Đọc thêm tại : http://baothegioiphunu.com/dem-tan-hon-vo-nem-dien-thoai-o-goc-phong-va-nam-khoc
Bình luận
-
Ăn vụng phải biết chùi mép. ( cổ nhân dạy cấm sai)

- Trả lời -

- 11/11/2016

Nếu cô vợ không nghe đựoc và làm dữ thì sau cú dt đó, ai biết cái gì sẽ xảy ra

- Trả lời -

- 12/11/2016

Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?