Đắng nghẹn bi kịch gia đình nạn nhân vụ chìm tàu trên sông Hàn: Giữa đám tang bố, con hỏi mẹ "Đám tang ai vậy?"

Người mất đã đành, nhưng những người ở lại cũng thật khó để vượt qua nỗi đau này. Tôi cho những đứa nhỏ còn chưa kịp hiểu chuyện đã vính viễn lìa xa người bố đẻ của mình.

Ba ngày sau khi đón nhận thi thể, lo hậu sự cho anh Phạm Tấn Cường (SN 1970, 1 trong 3 nạn nhân tử vong vụ chìm tàu Thảo Vân 2 trên sông Hàn), không khí đau thương vẫn như bao trùm con hẻm nhỏ trên đường Nguyễn Thái Học (TP Quy Nhơn).

Trong căn nhà cấp 4 rộng chưa đầy 40m2, chị Võ Thị Lê Hảo (vợ anh Cường) ôm chặt 2 con gái Phạm Vũ Hoàng Phúc (12 tuổi) và Phạm Vũ Phúc Hậu (8 tuổi), đôi mắt đỏ hoe ngước về phía bàn thờ chồng. Nhắc đến chuyện anh Cường, chị lại giục các con vào phòng rồi ôm mặt khóc. “Thấy tôi khóc, mấy đứa nhỏ lại khóc theo. Hai đứa chưa khỏe hẳn, vẫn còn đến bệnh viện tiêm thuốc, chị sợ tụi nó khóc rồi lại sinh bệnh”, chị Hảo nghẹn ngào.

Anh Cường là nạn nhân đầu tiên được tìm thấy cách vị trí tàu chìm gần chục km. Chị Hảo kể: “Anh ấy làm nghề lái xe đường dài. Hai đứa thương anh lắm, nhắc bố suốt ngày. Lúc anh Cường nghỉ ca, gọi về nhà thì tụi nó cũng giành lấy điện thoại để nói chuyện trước. Ngày xảy ra sự cố lật tàu, cả hai đứa nhỏ cũng gặp nạn, phải điều trị trong bệnh viện, nhưng cứ tỉnh lại chúng liên mồm hỏi bố đâu? Tôi đành nói dối bố nằm ở bệnh viện khác, chúng mới chịu”.

Chị Võ Thị Hường (chị ruột chị Hảo) nghẹn lời: Ám ảnh nhất là lúc đưa gấp 2 cháu từ bệnh viện về chịu tang bố. Cả nhà xin Bệnh viện Phụ sản - Nhi hỗ trợ y tế trên đường về, rồi không dám nói là về đám tang bố. Nhưng vừa đến hẻm, nghe tiếng nhạc đám, bé Hậu hỏi: “Đám tang của ai vậy mẹ?” khiến chúng tôi chẳng cầm được nước mặt. Bác sĩ đi cùng liên tục dặn dò, an ủi hai cháu. Lúc đó bé Hậu chạy lại ôm chặt mẹ rồi nói như trách: “Sao mẹ lại giấu con?”.

Phúc và Hậu lại sà vào lòng, ôm chặt lấy mẹ. Những đôi mắt trong veo nhưng buồn bã của hai đứa trẻ đang tuổi ăn, tuổi học hướng về phía bàn thờ của bố. Cây nhang trên bàn thờ anh Cường sắp tàn, bé Phúc đốt 2 cây nhang rồi gọi em lại cùng thắp cho bố, hứa với bố sẽ cố gắng học thật giỏi, sẽ chăm sóc cho mẹ. “Con sẽ không khóc nữa đâu, con khóc sợ bố buồn”, Hậu bộc bạch như cố làm mẹ vơi nỗi đau thương. Nhìn 2 con thơ thẫn thờ trước bàn thờ bố, ai cũng ái ngại. “Anh Cường muốn đặt hai đứa là Phúc - Hậu để cái tên vận vào cái số. Ai ngờ, giờ anh mất đi tương lai gia đình và các cháu càng mờ mịt”, chị Hường nói...

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/06/11/anh-1-0516_2mm0ssd0f79k7.jpg


http://www.baogiaothong.vn/noi-dau-nguoi-o-lai-sau-vu-lat-tau-thao-van-2-d153767.html
Bình luận
-
Vậy mà cách chức GD, P.GD cảng và đuổi việc bầy nhân viên trực mà nhiều người vỗ tay khen rồi. Phải xử từ ỦY BAN xuống và chính quyền công khai xin lỗi người dân mới thực sự có ý nghĩa.

- Trả lời -

- 11/06/2016

khổ thân con. mong con và gia đình sẽ sớm vượt qua nỗi đau này

- Trả lời -

- 12/06/2016

Người tốt thì chết sớm. Mấy thằng ở ác lại sống dai

- Trả lời -

- 12/06/2016

trẻ con luôn là người phải hứng chịu hậu quả lớn nhất sau những sai lầm của ng lớn.

- Trả lời -

- 12/06/2016

những lời xin lỗi muộn màng của chính quyền giờ có trả lại được người bố đã mất cho 2 con?

- Trả lời -

- 12/06/2016

chỉ vì 1 phút sai lầm mà con mất cha, vợ mất chồng. chia buồn cùng gia đình chị và 2 cháu

- Trả lời -

- 12/06/2016

nhg lời xin lỗi muộn màn của chính quyền giờ có trả lại được người bố cho 2 con

- Trả lời -

- 12/06/2016

nghe muốn trào nước mắt. nhg đứa trẻ ngây thơ rồi sẽ phải đối mặt với nỗi đau mất cha thế nào đây?

- Trả lời -

- 12/06/2016

Nghe con trẻ hỏi thấy đau lòng

- Trả lời -

- 12/06/2016

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?