Đại học, mỗi người hãy tự lựa chọn đúng con đường cho bản thân mình

Chia sẻ của nhà báo Ngô Bá Lục dành cho các bạn học sinh, sinh viên chuẩn bị hành trang bước vào con đường của mỗi người. Đây là câu chuyện về chính cuộc đời của nhà báo. Bản thân anh mất đến 10 năm tìm được đam mê của chính mình, thêm 10 năm nữa để khẳng định bản thân. Hãy tự chọn con đường cho bản thân.

Đại học – với tôi, nó chả có nghĩa lý gì!

Tất nhiên, đó là Đại học Tại chức, và tất nhiên, với cụ thể một cá nhân, là tôi!
Và tôi tin, sẽ không nhiều, thậm chí rất ít những người cùng quan điểm này.
Nhưng, ít không có nghĩa là không có lý!
https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/04/12/c009573b-cdb8-433c-8aac-d686ac9592fc_2md79d39b611i.jpg

Thật ra 18 tuổi, lúc chuẩn bị hết cấp 3, cả khoá hì hục, hí hửng ghi danh thi vào các trường Đại học, tôi cũng máu mê lắm. Học xong không thi Đại học, không lẽ ở nhà đi cày, lấy vợ, đẻ con và lại quay cái vòng luẩn quẩn nghèo vẫn hoàn nghèo à! Tôi thích sư phạm, tôi thích làm thày giáo, lại biết sức mình có hạn, nên thì vào Cao đẳng Sư phạm Hà Bắc, và... trượt!

Thực ra, tôi khá may, mà chả biết có phải may mắn hay không, ý là, như nhiều đứa bạn thì bố mẹ, thày u sẽ “chỉ định” thi vào đâu, còn tôi, thày u tôi đến cơm chả có mà ăn no, một lũ con lít nhít thì lo cho mày học hết 12 đã đầu tắt mặt tốt rồi, việc thi cử, tự chúng mày lo. Thế nên, hồi đó thi Sư phạm, vẫn nằm trong 3 cái “ước mơ” mình thích nhất: Diễn viên – Thày giáo – Dẫn chương trình. Không phải như nhiều đứa, chả được thi trường mình thích.

Rồi tôi được anh trai lôi ra Móng Cái, đi buôn, rồi sau 2 năm, tôi được anh cho đi học. Lần này thì không giống lúc 18 tuổi ở với thày u, tức là thi vào trường do anh trai chỉ định: Trung cấp Kinh tế. Theo lộ trình anh vẽ ra: Học trung cấp 2 năm, ra trường anh xin việc cho, vài năm sau học Đại học, là xong, cứ thế làm đến cuối đời. Và tôi đã đi đúng theo con đường đó, chuẩn không cần chỉnh. Tôi học Trung cấp kinh tế của tỉnh, thuộc loại giỏi nhất nhì, nổi lắm, ai cũng biết, tất nhiên thời điểm đó, và ở ngôi trường đó.

Ra trường, tôi được anh trai xin vào Cục thuế. Cả đợt đó mấy chục người, đa số Đại học chính quy bằng đỏ chót. Tập huấn xong, các anh chị được điều về chi cục các huyện thị, có 3 người được ở lại Văn phòng Cục của tỉnh, trong đó có tôi. Và tôi, là đứa học trung cấp duy nhất. Nhiều người xì xào, tôi biết, nhưng kệ.

Rồi tôi đi làm. Một cán bộ công chức mẫn cán. Ngoan, biết điều, tham gia sôi nổi các hoạt động Đoàn. Rồi tôi làm Bí thư đoàn cơ quan. Rồi tôi được giải hát hò nhảy múa, cấp tỉnh, cấp toàn quốc. Ai cũng khen giỏi. Từ các sếp đến các anh chị đồng nghiệp. Nhưng mà là giỏi các hoạt động, còn chuyên môn ngành Thuế, tôi chưa 1 lần được khen, dù chỉ là khen mồm, cấp phòng, chứ chả dám ước mơ cái Giấy khen của Cục trưởng.

Bởi, tôi đi làm việc hàng ngày, mà tôi chỉ hóng xem Nhà hát Việt Nhật có gì để tôi trốn việc ra xem. Tôi luôn lẻn đi ra bưu điện mua báo, toàn mua những tờ báo văn hoá nghệ thuật. Có bao nhiêu tiền lương, tôi gần như mua hết báo chí và tranh ảnh, tất tần tật liên quan đến văn hoá nghệ thuật. Rồi tôi thử viết báo, công việc tôi thích từ bé nhưng chưa biết gọi tên, rồi tôi gửi, tất nhiên là không được đăng. Tôi chả buồn, lại viết tiếp, lần này viết ngắn hơn, tin tức kiểu nhìn thấy cái gì chướng mắt ở ngoài phố thì viết. Thế là được đăng ngay, tôi nhớ đó là bài viết về sự “lố bịch” của cái bùng binh mới xây, nó to như cái sân bóng trẻ con, vừa phí đất, vừa tốn kém. Thế là sau bài báo đăng trên báo Tỉnh, một thời gian sau, cái bùng binh đó đã được xén bớt đi. Tôi nghĩ, ơ, thế là bài báo của mình có ảnh hưởng. Và lúc đó, tôi biết rằng, báo chí thực sự có tác dụng tức thời đối với đời sống. Và tôi bắt đầu viết. Từ báo tỉnh, tôi gửi lên trung ương. Rồi ngoài tin tức của tỉnh, tôi bắt đầu viết bình luận âm nhạc. Đó là lần đầu tôi thấy 3 mẹ con nhà nghệ sỹ Vũ Dậu – Ngọc Châu – Khánh Linh ngồi bình luận cuộc thi Sao Mai. Tôi nghĩ, mình cũng có thể nhận xét kiểu như thế, tất nhiên trình độ kém hơn, nhưng cứ thử xem đến mức nào. Tôi chả được Nhà Đài mời – đương nhiên rồi, thế là tôi viết, và gửi hẳn cho Vietnamnet qua một người bạn tôi quen khi tham gia Diễn đàn của báo Vietnamnet hồi đó, thế và được đăng. Thế rồi tôi lại viết, lại gửi, lại được đăng. Và sau một thời gian, tôi trở thành Cộng tác viên RUỘT của ban Văn hoá báo Vietnamnet với bút danh Việt Tùng, tất nhiên là có sự hỗ trợ tác nghiệp của các bạn phóng viên ban văn hoá VNN.

Thế là tôi bỏ bê công việc thuế má, dù ngày nào cũng vẫn đến cơ quan, cho chân gầm bàn, bật máy tính lên đọc báo và viết báo. Thỉnh thoảng đi kiểm tra doanh nghiệp, ngồi kiểm tra hoá đơn mà ngủ gật suốt buổi. Các anh chị trong đoàn chả bao giờ kêu ca, vì biết rằng, tôi cũng chả giỏi nghiệp vụ, được cái cứ bữa trưa xong, doanh nghiệp lại rủ cả đoàn đi hát karaoke (thực ra đi nghe tôi hát), rồi về. Hẳn 10 năm như thế. Đi làm 10 năm vẫn lương 900 ngàn, một năm được vài cái phong bì 200 của đơn vị mình xuống kiểm tra. Nhưng vẫn sống được, vì tối nào cũng đi hát hoặc viết báo, không có 1 tối nào ở nhà hết. Vì thế, tháng cũng kiếm được tầm 1 triệu, nhờ cát xê đi hát 50 ngàn/sô và nhuận bút có bài lên đến 300 ngàn.

>>> Đọc tiếp
Bình luận
-
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?