Cuộc đời của lão Quềnh qua những vai diễn để đời........

Từ Trương Tuần trong "Người thổi tù và hàng tổng" đến Chu Văn Quềnh của "Đất và Người", khán giả luôn ấn tượng với chàng trai râu rậm, trán cao lúc nào cũng có vẻ bặm trợn. Từ ngoài chợ, quán nước, ở sân vận động... mọi người đều trìu mến gọi anh với cái tên "bác Quềnh".
Nghệ sĩ Hán Văn Tình tuổi Gà (1957), quê làng cười Văn Lang (Tam Nông – Phú Thọ). Bố là cán bộ trên tỉnh, mẹ làm ruộng ở quê, Tình ở nhà với mẹ từ thuở bé, có lẽ vì thế nên cái chất hài hài như ngấm vào máu anh vậy. Lúc bé, cậu bé Tình mê nghe hát đến quên ăn. Chả có chương trình sân khấu truyền thanh, hay buổi dạy hát nào trên Đài Tiếng nói Việt Nam mà cậu không áp tai vào mà nghe, rồi ghi chép, rồi học theo. Đi chăn trâu, làm đồng, cứ lúc rảnh là Tình lại gõ nhịp và tập hát.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_2n4abjpmj4f6m.jpg


Bốn năm miệt mài vừa học vừa… lớn, chàng trai làng cười Hán Văn Tình đã tốt nghiệp trường Sân Khấu Điện ảnh Hà Nội và thỏa nguyện ước mơ thành nghệ sĩ, dù anh ý thức được rằng, chặng đường nghệ thuật của mình sẽ không hề bằng phẳng…
https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_(1)_2n4abhod648mp.jpg

Những tháng ngày hát tuồng
Ra nghề, Hán Văn Tình về Đoàn tuồng Trung ương (nay là Nhà hát tuồng Việt Nam) và “mối lương duyên” đó đã gắn cuộc đời làm nghệ thuật của anh cho đến tận bây giờ, kể cũng ngót bốn chục năm. Lúc khăn gói về nhận việc, cố Đạo diễn NSUT Đoàn Anh Thắng ngó qua khuôn mặt và vóc dáng nhỏ thó, mái đầu hói, cộng với chất giọng khàn khàn của Tình, đã giao ngay cho anh vai gã đồn trưởng trong vở diễn “Không còn đường nào khác”.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_(5)_2n4abjr8t0jo0.jpg


Tình thử vai và làm được, khiến đạo diễn hài lòng, rồi anh diễn hết mình. Lại nói về cái đầu hói của anh, thực ra nó đã bị “mất tóc” trên đỉnh đầu từ năm 12 tuổi. Sau đấy anh cũng đi nhiều viện khám, xét nghiệm, mà chả tìm được nguyên nhân gì. Hồi năm 1985, vào vai Lý Đại Hỷ trong vở diễn “Hoàng hôn đen”, vai này buộc anh phải “hy sinh” phần tóc còn lại, tức là cạo trọc không còn một sợi. Cái đầu trọc ấy anh vẫn duy trì đến tận giờ…

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_(4)_2n4abjrcnn1ql.jpg


Đồng lương, thù lao bây giờ thấp lắm, tuồng cũng như các loại hình nghệ thuật truyền thống khác đều chịu chung sự thiệt thòi mà người ta bảo là “chưa ráo mồ hôi đã hết tiền”. Hán Văn Tình là một người năng động, ngoài diễn tuồng, đóng phim, tham gia quảng cáo, làm MC truyền hình và thậm chí làm cả các việc lao động chân tay như sửa xe, bơm vá… mà anh vẫn chưa… thoát nghèo. Hiện “tổ ấm” của anh vẫn sống trong căn nhà cấp bốn xập xệ tại Đình Quán, Phú Diễn, Từ Liêm, Hà Nội. Hằng ngày, anh vẫn đi làm bằng chiếc xe máy cà tàng.

Vai diễn điện ảnh đầu tiên là vai phản diện
Cơ duyên đến với màn bạc như một sự ngẫu nhiên, khi một lần xem biểu diễn tuồng, Đạo diễn điện ảnh Lưu Trong Ninh đã “phát hiện” ra anh sẽ rất hợp với điện ảnh, nên mời anh tham gia bộ phim truyện nhựa “Canh bạc” với vai lão Trọc. Rồi Đạo diễn Trần Đắc lại mời anh vào vai Vàng Đọ trong bộ phim truyện nhựa “Vụ áp phe Đông Dương”.

Khác hẳn với cái mộc mạc, chân chất ngoài đời, Hán Văn Tình trở nên gian ngoan, xảo trá trong các vai phản diện, mà đây chính là điều mà anh đã làm hài lòng các đạo diễn, và tất nhiên, công chúng nhớ đến anh cũng nhờ các vai diễn này. Có bạn đồng nghiệp còn bảo, Hán Văn Tình đã phá vỡ cái “kị dơ” của diễn viên tuồng với màn bạc, bởi trước anh,dường như chưa có một nghệ sĩ tuồng nào “nhảy sang” lĩnh vực này mà “nên cơm, nên cháo” nhưng vai diễn đầu đời của anh vẫn chưa thực sự nổi bật.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_(3)_2n4abjqlq1fic.jpg


Phải đến khi đạo diễn Nguyễn Hữu Phần xem Hán Văn Tình diễn xuất trong “Người vác tù và hàng tổng” – bộ phim do con trai ông, đạo diễn Phi Tiến Sơn thực hiện, sự nghiệp của người nghệ sỹ tuồng mới bước sang một trang mới. Đạo diễn Hữu Phần nhớ lại, ‘ Tôi đã nhìn thấy một vóc dáng, một khuôn mặt rất lạ: vừa hiền từ, vừa vui vẻ, thật thà, nhưng lại có thể lưu manh được một chút.

Đó sẽ là gương mặt cho nhân vật điển hình của nông thôn thời kỳ suy thoái cơ chế bao cấp, bắt đầu thời kỳ đổi mời. Thế nên, khi thực hiện bộ phim Đất và người, tôi đã nghĩ ngay đến Hán Văn Tình cho nhân vật Chu Văn Quềnh’.

Hán Văn Tình vào vai Chu Văn Quềnh trong bộ phim truyền hình dài tập “Đất và người”. Cầm trên tay bản phân vai, anh cố gắng nhập tâm và để chuẩn bị, anh lặn lội về quê, nghe và xem cái không khí, con người ở làng quê thời bây giờ dù anh cũng từ đây mà lớn lên. Rồi ra cửa hàng sách mua cuốn “Mảnh đất lắm người nhiều ma” của Nguyễn Khắc Trường (phim được chuyển thể từ tiểu thuyết này) về nghiền ngẫm.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/han_van_tinh_(1)_2n4abjql274lc.jpg


Và rồi Hán Văn Tình “nhập hồn, nhập cốt” vào cái lão Quềnh điên điên khùng khùng tựa như “Chí Phèo” thời nay, để “lão Quềnh” đi vào lòng khán giả cả nước, mà một thời từ thành thị tới nông thôn cứ ngồi đâu người ta cũng bàn tán về “Đất và người”, về anh. Vai diễn để đời ấy khiến anh bị khó khi nhiều đạo diễn muốn mời anh tham gia phim này phim nọ mà lại băn khoăn rằng anh khó thoát được cái bóng của “lão Quềnh”.

Chưa một lần vào quân ngũ, lại luôn “bị” đóng vai phản diện, ấy vậy mà Hán Văn Tình lại đã từng vào vai bác Mùi - anh “nhọ đít” trong bộ phim truyện nhựa “Hoa ban đỏ”, được bộ đội rất tán thưởng bởi sự hóm hỉnh, hài hước của “bác Mùi” dù câu chuyện phim diễn ra trong cảnh mưa bom bão đạn, gian khổ hy sinh. Rồi một kỷ niệm khó quên khiến anh suýt… chết đuối khi đóng phim “Đứa con người lính”. Có cảnh quay anh phải bơi qua sông, đang giữa dòng thì bất ngờ đứt dây an toàn và bị luc cuốn phăng may mà anh biết bơi và bơi tốt từ thời chăn trâu, nên thoát hiểm.

Ở tuổi ngoài 50, cuộc sống đi qua những khúc quanh, trải nghiệm đủ những ngọt bùi, đắng cay, nghệ sỹ Hán Văn Tình bảo, với anh, diễn không chỉ để thỏa đam mê nghệ thuật, để kiếm sống mà đôi khi, đó còn là nơi anh giấu mình.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/09/03/4-63c44_2n4abjpn1g0on.jpg


“Nhiều người không hiểu, nói tôi ham hố vật chất khi có những thời kỳ, tôi vắt kiệt sức đi diễn. Thế nhưng, họ không biết, hóa thân vào vai diễn là cách để tôi tạm quên đi những nỗi cô đơn, thoát khỏi sự chống chếnh khi mất đi những người thân yêu hay gặp phải những trở ngại,” nghệ sỹ Hán Văn Tình bộc bạch.
http://saoonline.vn/dien-anh/cuoc-doi-bac-chu-van-quenh-qua-nhung-vai-dien-de-doi-108769.html
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?