[Công Vinh tự truyện '89]   Mọi ngã đường dẫn tới "thánh địa" SLNA.,

Tôi từng mơ làm sĩ quan quân đội nhưng ngã rẽ đến ở tuổi 13, khi khoác áo SLNA.

http://songlamplus.vn/wp-content/uploads/2018/05/ewrwrwe.png

Thời ấy, SLNA có hệ thống săn lùng tài năng đi đến từng xã. Mỗi năm, huyện tổ chức một giải đấu giữa các xã. Rồi huyện tập hợp những cầu thủ giởi nhất, đi tham gia Cup Báo Nghệ An. Từ giải này, các cơ quan chức của SLNA sẽ chọn ra 25 người giỏi nhất tỉnh, mời bố mẹ đến ký hợp đồng để chúng được vào ăn, ở, tập luyện tại lò đào tạo trẻ của SLNA.

SLNA là ước mơ của mọi đứa trẻ nghèo đam mê đá bóng. Chúng thèm khát được mặc chiếc áo của SLNA, được ngồi trên xe bus của SLNA.

Tôi nhớ có những đứa lớn tuổi hơn mình được nhận vào đội trẻ, ngày về chúng mặc áo tập của SLNA và khoe:”Tao được vào SLNA rồi này”. Màu áo vàng đặc trưng của SLNA ngày ấy như tấm huân chương của những chiến binh nhỏ tuổi. Nó là một thứ cảm xúc, một dạng danh hiệu mà không có gì có thể thay thế được.

Với ước mơ được đỡ đần gia đình và được học bóng đá chính quy, tôi đã bước chân vào hành trình đến với SLNA. Từ xã lên huyện, từ huyện lên tỉnh. Trong 25 cầu thủ được chọn, trong đợt của mình, tôi là người … thứ 25, một kiểu vé vớt. Nhưng vé vớt vẫn là vinh dự, vẫn đủ để tôi mỉm cười sung sướng suốt mấy ngày trời.

Tôi vào lò SLNA trong thời điểm CLB đang bước vào thời kỳ hoàng kim của đào tạo cầu thủ trẻ. Ngày đầu tiên được bước vào sân tập của đội trẻ, trước mắt tôi là những Văn Quyến, Như Thuật, Lâm Tấn, Văn Vinh … Lứa cầu thủ này đã giúp SLNA giành chức vô địch các giải U14 và U15. Những đàn anh này còn vinh dự được đích thân Thủ tướng Võ Văn Kiệt trao bằng khen.

Trở về sau khi gây tiếng vang ở những giải thiếu niên, Văn Quyến và các đồng đội còn được HLV Nguyễn Văn Vinh của đội một tặng cho một món quà cực kỳ quý giá.

Đó là một … Băng ghế.

Đó là một băng ghế hết sức bình thường. Nó làm bằng gỗ, nhưng chỉ là một thứ gỗ rẻ tiền. Bạn để ngoài đường có khi chả ai thèm nhặt. Nhưng cái băng ghế ấy khi được đặt bên ngoài sân tập của SLNA thì lại quý giá vô cùng. Một cầu thủ trẻ được cho ngồi lên băng ghế ấy là cả một món quà không gì sánh nổi!

Bởi vì từ băng ghế ấy, bạn sẽ được tận mắt chứng kiến những cầu thủ đội một tập luyện. Những thần tượng, bằng xương bằng thịt, đứng cách bạn chỉ có vài chục thước. Rồi khi quả bóng ra khỏi sân, bạn chạy theo nhặt bóng, trao nó lại cho thần tượng của mình, miệng há hốc vì lần đầu tiên được đứng gần anh ấy đến thế. Cảm giác ấy không tiền bạc nào có thể mua được.

Bởi vì cái giây phút ấy, khi nhặt bóng trao lại cho người đàn anh, ta như nhìn thấy giấc mơ của chính mình: Giấc mơ được vụt trở thành một người trưởng thành, với hình thể cao to, những múi cơ săn chắc, được thi đấu hàng tuần tại giải vô địch QG, được cùng đội đi đến mọi miền thế giới, được khoác lên mình màu áo thiêng liêng của đội tuyển quốc gia.

http://songlamplus.vn/wp-content/uploads/2018/05/HTUN3638.jpg

Công Vinh đã viết trong cuốn tự truyện của mình về đường đến SLNA một cách đầy tự hào như thế (còn nhiều).

Tự truyện Lê Công Vinh phút 89 đã được bán trên toàn quốc với giá 155k/cuốn. Toàn bộ số tiền bán sách sẽ được ủng hộ cho các trẻ em nghèo khó khăn.


http://songlamplus.vn/tu-truyen-cong-vinhmoi-dua-tre-o-nghe-an-deu-them-khat-khoac-ao-slna/

Bình luận
-
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?