Chuyện 150/180 quán bia có bảo kê phía sau hay chuyện vỉa hè: Mong chờ sự đổi thay sâu xa hơn?

Kết câu này trong bài: "Sẽ có nhiều người quan niệm rằng nói thì dễ, hành động mới khó. Nhưng chắc chắn cũng sẽ có người hiểu rằng, trong một số trường hợp, bản thân việc nói ra được một thực tế đã là điều rất đáng kể. Nó đã cho phép người ta khơi lại niềm hy vọng ở sự bắt đầu thay đổi".

Có những việc, biết là một chuyện, nói ra lại khác, làm càng khác. Dẫu biết mong chờ chỉ là mong chờ, nhưng hãy cứ ước đi, đã bị đánh thuế ước mơ đâu.


Cứ mỗi khi tôi nghĩ đến phương thức hoạt động của các cơ quan công quyền, hình ảnh người cán bộ ấy lại hiện lên. Anh đi từ trong sân cơ quan ra, sắc mặt bình thản, đi ngang qua các đồng nghiệp đang ngồi uống nước trước cổng, dắt đường cho phóng viên bám đuôi để đến một quán cà phê vắng trao đổi. Ở hình ảnh đó, thấp thoáng sắc thái của một bộ phim phản gián.

Hình ảnh ấy, nói rằng đằng sau hoạt động của nhiều cơ quan công, có những điều “khó nói”. Những điều khó nói muôn hình vạn trạng: đó có thể là sự an toàn cho vận mệnh chính trị của cấp trên; là những chỉ dấu về sự bảo kê; là những sai sót trong nghiệp vụ; hay thậm chí là những vi phạm nghiêm trọng hơn, không ai biết được cho đến khi có một cuộc điều tra. Hoặc thậm chí, không có gì đáng kể, nhưng phản xạ tự vệ khiến mọi thứ đều trở nên “khó nói” hết.

Như mọi điều khó nói khác trong cuộc sống, những thứ khó nói này, được tạo ra từ những quan hệ rối rắm về lợi ích và cả nỗi sợ đánh mất sự an toàn đang có. Đằng sau rất nhiều thứ mà chúng ta quan sát được trên đường phố hôm nay là kết quả của những điều khó nói.

Tại sao lại có những quán hàng và bãi gửi xe ngang nhiên lấn chiếm vỉa hè như thể đã được cấp một đặc quyền vô hình? Không khó để có câu trả lời nhưng người ta lại thấy: "khó nói". Tại sao vẫn có hãng xe khách dừng đỗ tại một điểm cố định trên đường mà không bị bắt phạt? Cũng dễ biết nhưng lại thật "khó nói"; Tại sao một cán bộ không chuyên môn, năng lực yếu lại được cất nhắc lên vị trí lãnh đạo?

Hay như mới đây, ông Đinh Thế Huynh, Thường trực Ban bí thư lại nêu ra một thực trạng ở các cơ sở Đảng: nhiều đơn vị có 100% cá nhân hoàn thành và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nhưng tập thể đó lại chỉ hoàn thành ở mức trung bình, thậm chí không hoàn thành nhiệm vụ?

Nhiều người đã né tránh các câu trả lời dạng đó bằng một một kiểu cười nụ. Và ai hiểu sao cũng được, miễn sao họ không phải là người nói ra cái sự thật ai cũng biết ấy.

Thế nên tuần này, khi ông chủ tịch Hà Nội nói ra được một điều rất khó nói, thì thật dễ hiểu khi nó được người dân hưởng ứng tích cực. Ông nói khái quát: 180 quán bia ở Hà Nội thì hơn 150 quán có công an đứng sau. Câu nói này càng trở nên giá trị khi ông chủ tịch Hà Nội đã sử dụng kinh nghiệm và dữ liệu của một điều tra viên, một người từng đứng đầu ngành công an thành phố để tổng kết.

Sẽ có nhiều người quan niệm rằng nói thì dễ, hành động mới khó. Nhưng chắc chắn cũng sẽ có người hiểu rằng, trong một số trường hợp, bản thân việc nói ra được một thực tế đã là điều rất đáng kể. Nó đã cho phép người ta khơi lại niềm hy vọng ở sự bắt đầu thay đổi.

Người ta chờ đợi được đọc và nghe thêm nhiều điều khó nói khác, không chỉ là về cái vỉa hè. Và người ta còn chờ nhiều hơn một lời tuyên bố của chủ tịch để truy đến cùng rằng: Ai bảo kê những điều vi phạm luật công nhiên đó tồn tại.

Nếu chỉ dửng lại ở lời tuyên bố thực trạng "ai cũng biết", tôi và bạn sẽ lại phải an ủi nhau bằng một câu rất dễ nói: Cái thể chế này nó thế.
https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/03/07/hk-ketxe7-via-he-1488537502_2o1bl1hhtmhs6.jpg

Nhà báo Đức Hoàng - Góc nhìn vnexpress

Xem thêm: Phó chủ tịch Đoàn Ngọc Hải tái xuất 'dẹp cướp vỉa hè'
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?