Chùm thơ về cuộc sống mệt mỏi quá bạn nên đọc

kimchungbaybykimchungbayby

09:10 - 29/03/0

Xin gửi tặng bạn đọc: Chùm thơ về cuộc sống mệt mỏi quá bạn nên đọc với mong muốn sẽ giúp các bạn lạc quan hơn, tự tin hơn bởi cuộc sống này vốn dĩ không công bằng mà chúng ta phải học cách quen dần với điều đó. Bạn cũng phải vậy nhé!

Tham khảo: Tuyển Tập Những Bài Thơ Mệt Mỏi Chán Nản Về Cuộc Sống Hiện Tại

1, Có Lúc …

Có lúc vẩn vơ ngồi hát

Ngậm ngùi ngày tháng đi qua

Dĩ vãng rớt trong lơ đãng

Nụ hôn ngày cũ nhạt nhòa

Có lúc ngây ngô im lặng

Dõi theo ký ức một thời

Tình yêu hư hao, tan vỡ

Cõi lòng nức nẻ rụng rơi

Có lúc thẫn thờ hiên vắng

Mộng mơ đã cất cánh bay

Tương lai dường như chán nản

Tìm chi giây phút miệt mài

Có lúc âm thầm nhung nhớ

Kỷ niệm chuyện chúng mình thôi

Bỗng dưng tim òa nức nở

Vuột tay ngày cũ qua rồi

(Tử Nhi)

2, Chán Nản

Đời trôi qua nỗi buồn còn lại đó

Chầm chậm dâng như con nước trở về

Biết bao chiều chân lạ bước lê thê

Bỗng chợt thấy đam mê không còn nữa

Cơn bão tuyết chiều đi ngang qua cửa

Trắng ngoài trời, sầu chất chứa trong tôi

Không ngày vui buồn cũng chỉ thế thôi

Thật muốn bước mau qua đời ngắn ngủi

Ước vọng mãi chỉ mang thêm buồn tủi

Ngày như đêm lủi thủi gót chân hoang

Những nơi qua toàn thấy cảnh điêu tàn

Người phụ rẫy kẻ quàng vai áo hận

Nếu đã biết đường tình luôn lận đận

Sao còn yêu còn chấp nhận đau thương?

Để đêm đêm trơ mắt suốt canh trường

Nhìn quanh quẩn ngàn phương tràn bóng tối!

(Cạn Nguồn)

Chùm thơ hay về tình người bạc bẽo

3, Cuộc Đời Chán Nản

Rượu thấm vào tim sẽ ấm lòng?

Hay càng buốt lạnh giữa trời đông?

Hay là tất cả niềm đau khổ

Sẽ chực trào tuôn nhạt má hồng?

Hãy rót cho tôi chén rượu đầy

Tôi cần phải uống để còn say

Ðể tôi không phải là tôi nữa

Ðừng để cho tôi tỉnh mộng nầy

Tôi muốn quên đi kiếp làm người

Thân tàn ma dại, kẻ tàn hơi

Là tôi, chắc lẽ là tôi đó

Chán nản còn đây giữa đất trời

Chất rượu thấm dần trong trí não

Vô tình đập vỡ chén ly bôi

Quanh tôi trời đất cuồng điên quá

Gục xuống, tai nghe rợn tiếng cười

Cười xong rồi khóc với đê mê

Chập chờn say tỉnh giữa hoang khê

Và trong thế giới vô hình ấy

Hồn bỗng bay xa chẳng muốn về

(Ttbn)

4, Cuộc Sống Chán Nản

Hôm nay nắng ấm với trời xanh

Có tiếng chim kêu ở trên cành

Chỉ có tôi là không tất cả

Tất cả không ngoài cái lạnh tanh

Nhiều khi tôi muốn chết cho xong

Chết để nguôi ngoai mối hận lòng

Chết để chôn vùi theo tất cả

Cho hồn thanh thản với hư không

Sao trái tim tôi cứ đập hoài

Tôi nào luyến tiếc cõi trần ai

Sao tôi không chết cho xong chuyện

Tôi sợ quá rồi những đắng cay

Tôi cười lớn lắm có ai nghe

Chẳng có dư âm vọng vỉa hè

Chỉ có tan thương buồn réo gọi

Bên bờ vực thẳm gió mây che

Có phải hay là không có phải

Tôi vì tiền kiếp trả nợ đây

Kiếp nầy vướng phải đời ngang trái

Thì thoát sao ra cái nợ nầy

Mây trắng trôi đi có trở về

Tôi tìm dư lệ đắng bờ môi

Ðể nuốt trôi đi vào đáy mộ

Tôi đắp xong rồi, đắp cho tôi

Nắng ấm không sao ấm nỗi lòng

Tôi giờ hóa đá lạnh tàn đông

Rồi đây sẽ có linh hồn mới

Vụt cánh tung bay giữa nắng hồng

(Ttbn)

5, Những Ngày Chán Nản

Chừng một ngày kia đã đến rồi

Một ngày đất lạnh phủ thân tôi

Một ngày không có còn tôi nữa

Ngày ấy nhân gian có ngậm ngùi?

Một ngày không có nhiều mây trắng

Không có nắng vàng chiếu long lanh

Không có nghĩa là không có cả

Một người, khi xác đã lạnh tanh

Một ngày không có một người qua

Một xác thân khô liệm kính và

Một cỗ quan tài xơ xác lạnh

Một mãnh linh hồn bỗng xót xa

Một ngày nuối tiếc chuyện nhân gian

Ðể thấy bao nhiêu cái phũ phàng

Nhìn quanh chẳng có còn ai nữa

Ngoài cái quan tài lạnh khói nhang

Từ cõi nhân gian quá lạnh lùng

Thì hồn giữ lại cũng như không

Tôi còn lưu luyến làm chi nữa

Hồn hãy tiêu tan xuống mộ cùng

(Ttbn)

» 5 bài thơ hay về cuộc sống đầy cảm xúc và thơ về cuộc đời buồn bã tâm trạng còn lại:

Chùm thơ hay viết về thói đời và lẽ sống

6, Nụ Cười Tuyệt Vọng

Họ thấy tôi cười tôi vui lắm

Lúc nào cũng nở nụ cười xinh

Nào ai biết được niềm đau khổ

Tôi phải hai vai gánh một mình

Tôi đã bao lần sống cho vui

Và ráng cho môi nở nụ cười

Nhưng đã bao lần tôi thất bại

Vì chẳng bao giờ thấy lệ vơi

Tôi muốn bình minh sẽ chẳng về

Ðêm ngày tăm tối phủ muôn nơi

Từ nay không có bình minh nữa

Ðừng để cho tôi thấy mặt trời

Tôi muốn cho tôi ngủ giấc dài

Không còn thức dậy đón ngày mai

Trần gian vẫn mãi không thay đổi

Vì bớt đi thêm một hình hài

Như trời đã định thì tôi chịu

Kiếp nầy trả hết nợ cho xong

Một mai đất lạnh vùi thân xác

Tôi cũng yên vui dẫu lạnh lùng

(Ttbn)

7, Những Đêm Buồn Chán

Ðêm ở nơi này không muốn trôi

Thời gian ngưng lại ở đây rồi

Và đây có phải là đêm cuối

Cho cả muôn người hay chỉ tôi

Tôi sợ đêm dài bóng phủ vây

Bóng của cô đơn rớt thật đầy

Bóng của tôi và ai, ai nữa

Bóng của ai vừa ở cạnh đây?

Tôi sợ màn đêm gợn ý tà

Sợ trời trút ngược bãi tha ma

Sợ người khuất mặt tìm nơi náu

Sợ máu xương rơi rụng mái nhà

Phải là tiếng động của sương rơi?

Tiếng của hư vô gọi đất trời?

Hay là tiếng của cô hồn gọi?

Nơi này tôi chỉ một mình tôi?

Tôi muốn mặt trời dậy sớm hơn

Tôi sợ màn đêm phủ chập chờn

Tôi chờ tôi đợi tôi mong lắm

Tôi run chầm chập rét từng cơn

Có lẽ giờ đây đã không giờ

Ðồng hồ im lặng ngủ trong mơ

Còn tôi chưa ngủ hay đang ngủ

Trong cổ quan tài lạnh xác xơ?

(Ttbn)

8, Chán Nản

Khổ một kiếp đời người trôi nổi

Đã làm người trăm mối gian truân

Dương gian đau khổ bao lần

Sương giăng mưa gió tảo tần ngược xuôi

Đời tuyệt hảo ngồi xơi sung rụng

Nằm lơ mơ ngã bụng ngoài hiên

Vần thơ bay bổng trăm miền

Há mồm chờ rớt sung liền mấy khi.

Tiếng chim hót ríu ri ríu rít

Dẹp sách đèn mỏi tít mắt ta

Ngân nga ta hát vang nhà

Nhẹ nhàng như đã bay ngàn mây xanh

Cùng thề thốt long lanh gió hát

Bậc thánh hiền biếng nhác nhất đời

Can qua thế sự chơi vơi

Sống quanh bữa tiệc của đời nhân sinh

Thôi thôi vậy thất kinh chí hướng

Ta xin làm ngang bướng vô vi

Giã làm như khẻ vô tri

Quên đi thế sự còn gì đời nay…

Cùng kết bạn gió mây cây cỏ

Chán ghét và ruồng bỏ dương gian

Trò đời kịch diễn tràn lan

Long người điên đảo quên làn du sinh

Xin gửi gắm hữu tình tiên cảnh

Tặng đất trời những áng thơ say

Vĩ nhân láo lếu xưa nay

Ta đây đại lãn qua ngày ngoài hiên…

(Hồng Dương)

Những bài thơ về tiếng đàn cô đơn trong đêm

9, Đừng Chán Nhé

Đừng chán nhé, Dấu Yêu ơi, đừng chán

Đừng cho đời là nhạt nhẽo buông xuôi

Ngước nhìn quanh còn đâu đó nụ cười

Còn những nụ vui tươi trong đời sống

Đừng chán nản đừng ngã lòng thất vọng

Tựa vai anh cùng gắng sức đi lên

Đọc thơ em anh nhất quyết vững bền

Khuyến khích mãi dìu nhau cùng tới đích

Đúng, cuộc sống có rất nhiều chướng nghịch

Và cuộc tình cũng đầy rẫy cheo leo

Phải vững tâm vượt qua những khổ nghèo

Phải hợp ý bền tâm không chán nản

Đừng chán ngán vì có anh là bạn

Hay người tình hay tri kỷ, thân, sơ

Hay người dưng, hay bạn hữu, chàng thơ

Em chán nản, mời xuống sông mơ tắm

Có đôi lúc anh cũng buồn ghê lắm

Muốn buông lời thất vọng đến bi thương

Nhưng làm sao có thể được, người thương?

Vì gian khó là lò nung ý chí!

Cố gắng nhé, người thương yêu, tri kỷ

Thép đã tôi như thế đấy cổ kim

Cố gắng lên rèn luyện cả trái tim

Mặc nước mắt mặc lòng tay rướm máu…

(Nguyên Đỗ)

10, Lữ Khách Và Ái Tình

Gió mưa lạnh lẽo, đường bùn lầy

Thăm thẳm phương xa khách tới đây

Khách hãy vào chơi, kìa lửa ấm

Rượu nồng, khách hãy uống cho say

Tôi biết khách đi từ thị thành

Chán đời, khách kiếm bước phiêu linh

Đem ấn công hầu, gươm hào kiệt

Đổi làn nước biếc, áng mây xanh

Lặn suối trèo non khách trải qua

Biết bao nguy hiểm khách xông pha

Hùm thiêng voi dữ trong rừng rậm

Khách uống thê lương dội nắng mưa

Rồi khách đi qua chốn hoang vu

Ngàn năm không một dấu ai qua

Nhiều khi chán nản dừng chân lại

Mắt sáng thương tâm! giọt lệ mờ!

Khách tầng múa giáo chống lại phường

Sống nhờ mũi mác với thanh gươm

Anh hùng, khách đã tầng che chở

Những kẻ cô đơn gặp giữa đường

Khách đã tầng qua thành quách tàn

Lầu vàng điện ngọc của đế vương

Ngàn xưa để lại. Đêm đông lạnh

Gió thổi vì vèo, dế khóc sương

Khách đi… đi mãi…đến hôm nay

Mưa tuôn, gió táp, đường bùn lầy

Khách cố đi, sao còn được nữa?

Xin mời khách hãy tạm vào đây

Tôi, phận sinh ra gái má hồng

Hơn mười thu lẻ mơ màng trông

Khách ở phương trời không thấy đến

Ngày hạ đêm thu thổn thức lòng

Nhiều khi đứng ngắm ánh xuân qua

Rực rỡ hiên ngoài bóng cỏ hoa

Oanh yến dập dìu ong bướm lả

Lòng xuân với cảnh cũng say sưa

Đêm hè tiếng sáo lẳng lơ đưa

Những điệu ân tình ở phía xa

Bỗng thấy sóng lòng dào dạt động

Như ngoài biển thẳm nước mây đưa

Trăng thu vằng vặc gió thu êm

Biết ngỏ cùng ai những nỗi niềm

Thương nhớ hão huyền trong ảo mộng

Tơ lòng muốn gỡ lại càng thêm

Cho đến đêm nay gió lạnh lùng

Đốt lò sưởi ấm đứng mà trông

Khách ở phương xa chồn mỏi gối

Trên đường thế lộ, giữa đêm đông

Khách đến, đêm nay đuốc sáng loà

Lửa hồng ấm áp, khiến hai ta

Chốc sẽ cùng nhau kề gối phượng

Mặc ngoài gió táp với mưa sa

Bên tai, khách sẽ thuật tôi nghe

Những nỗi gian nguy, bước gớm ghê

Những lúc chồn chân lòng chán nản

Những khi lỡ bước dạ ê chề!

Nhưng khoan! khách hãy cứ ngồi chơi

Xin để cho tôi kẻ nét ngài

Chải tóc, tô son và điểm phấn

Muôn phần hoa diễm đượm màu tươi

(Thái Can)

Nguồn:  http://gocbao.com

Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?