Chùm thơ hay của Xuân Quỳnh sống mãi theo thời gian

kimchungbaybykimchungbayby

11:29 - 29/03/0

Chùm thơ hay của Xuân Quỳnh sống mãi theo thời gian. Cùng tham khảo ngay: Chùm thơ tình Xuân Quỳnh hay nhất được chúng tôi tổng hợp sau đây nha. Xuân Quỳnh — nữ thi sĩ tài hoa bạc mệnh, nổi tiếng nhất trong làng thơ hiện đại Việt Nam. Gần 30 năm kẻ từ ngày chị ấy ra đi trên chuyến xe định mệnh cùng chồng là Lưu Quang Vũ và con trai Lưu Quỳnh Thơ, nhưng những áng thơ tình buồn của Xuân Quỳnh vẫn bất diệt mãi trong lòng dân tộc. Những tuyệt phẩm thơ tình vượt thời gian như Thuyền và Biển, Sóng, Thơ tình cuối mùa thu, Tiếng gà trưa… cùng cuộc đời sóng gió đã mãi mãi ghi dấu ấn trong lòng công chúng yêu nghệ thuật thơ ca.

Tham khảo: Tuyển Chọn 10+ Bài Thơ Tình Xuân Quỳnh Hay & Buồn Nhất Luôn Sống Mãi Theo Thời Gian

Anh

Cây bút gẫy trong tay

Cặn mực khô đáy lọ

Ánh điện tắt trong phòng

Anh về từ đường phố

Anh về từ trận gió

Anh về từ cơn mưa

Từ những ngày đã qua

Từ những ngày chưa tới

Từ lòng em nhức nhối...

Thôi đừng buồn nữa anh

Tấm rèm cửa màu xanh

Trang thơ còn viết dở

Tách nước nóng trên bàn

Và lòng em thương nhớ...

Ở ngoài kia trời gió

Ở ngoài kia trời mưa

Cây bàng đêm ngẩn ngơ

Nước qua đường chảy xiết

Tóc anh thì ướt đẫm

Lòng anh thì cô đơn

Anh cần chi nơi em

Sao mà anh chẳng nói

Anh, con đường xa ngái

Anh, bức vẽ không màu

Anh, nghìn nỗi lo âu

Anh, dòng thơ nổi gió...

Mà em người đời thường

Biết là anh có ở!

Những bài tho tinh buon hay nhất của thi sĩ Xuân Quỳnh 1

Xuân Quỳnh nổi tiếng với những bài tho tinh buon

2

Có một thời như thế

Có một thời vừa mới bước ra

Mùa xuân đã gọi mời trước cửa

Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ

Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi.

Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia.

Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn

Trang nhật ký xé trăm lần lại viết

Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau.

Có một thời ngay cả nỗi đau

Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi

Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại

Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh

Và tình yêu không ai khác ngoài anh

Người trai mới vài lần thoáng gặp

Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng

Tôi đã cười đã khóc những không đâu

Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu

Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt...

Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc

Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa

Chi chút thời gian từng phút từng giờ

Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt

Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết

Hôm nay non, mai cỏ sẽ già.

Tôi đã đi mấy chặng đường xa

Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển

Niềm mơ ước gửi vào trang viết

Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư

Em yêu anh hơn cả thời xưa

(Cái thời tưởng chết vì tình ái)

Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi

Em cộng anh vào với cuộc đời em

Em biết quên những chuyện đáng quên

Em biết nhớ những điều em phải nhớ

Hoa cúc tím trong bài hát cũ

Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa

Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ

Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.

3

Em có đem gì theo đâu

Em có đem gì theo đâu

Em để lại cho anh tất cả

Thành phố tuổi thơ gạch vĩa hè đã cũ

Thành phố tuổi thanh niên hầm hố mới đào

Còi báo động len vào từng ngõ nhỏ

Phút lặng im trên các nóc nhà cao

Người thủ đô gặp nhau ít hỏi chào

Nhưng ai đó cũng đều quen cả

Với người này cùng xếp hàng mua cá

Với người kia cãi vã lúc đâm xe…

Em có đem gì theo đâu

Em để lại cho em tất cả

Bóng cây thưa đường Quang Trung

Phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa

Ngọn gió hồ Tây làm cánh hoa me rơi nhẹ

Chúng ta nói về tương lai

Trước vắng lặng ngôi chùa đã cổ

Trong ồn ào phố xá đông người

Em có đem gì theo đâu

Em để lại cho anh tất cả

Doi cát vàng với dòng sông đỏ

Bờ bãi quanh năm xanh mướt màu xuân

Những làng hoa hương thoáng xa gần

Vườn hoa trẻ như thuở mười sáu tuổi

Cọng rơm mới tháng mười thơm trải

Trên con đường nắng sáng ta đi

Những con đường ngoại ô

So với tình yêu con đường ngắn quá

Tất cả những buồn vui

Em để lại cho anh tất cả

Chỉ một chiếc ba lô thôi

Em đi trên con đường của em

Con đường luôn thay thay sau mỗi lần giặc phá

Con đường đi trong đêm nhiều những cầu phà

Con đường dẫn tới miền đất đỏ

Đất thì đỏ tiếng nói thì rất lạ

Miền đất chưa có gì kỷ niệm của chúng ta

Màu lá sắn xanh, xanh đến ngẩn ngơ

Trong những hố bom giặc phá

Hạt tiêu non vị cay chưa đến độ

Những cây hồ tiêu mới trồng

Những năm chiến tranh người đi biển đi sông

Sau mỗi trận bom trở về không nhận ra nơi mình đã ở

Trong ác liệt bỗng biết ơn màu cỏ

Cỏ làm bớt hoang tàn

Cỏ làm bớt thương đau

Người chống giặc bốn năm ở dưới hầm sâu

Vẫn mong ước cháy lòng: được đi trên mặt đất

Đó miền đất nơi em tìm đến

Đã có gì kỷ niệm của ta đâu

Thành phố chúng ta em để lại đằng sau

Em để lại cho anh tất cả

Nhưng em biết là anh chẳng đủ

Anh lại thiếu những miền đất đỏ

Những con đường hôm nay em qua.

Những bài tho tinh buon hay nhất của thi sĩ Xuân Quỳnh 2

Tho tinh buon của Xuân Quỳnh được rất nhiều người yêu thích

4

Hoa cỏ may

Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ,

Không gian xao xuyến chuyển sang mùa.

Tên mình ai gọi sau vòm lá,

Lối cũ em về nay đã thu.

Mây trắng bay đi cùng với gió,

Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ.

Đắng cay gửi lại bao mùa cũ,

Thơ viết đôi dòng theo gió xa.

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may

Áo em sơ ý cỏ găm đầy

Lời yêu mỏng mảnh như màu khói,

Ai biết lòng anh có đổi thay?

5

Thuyền và biển

Em sẽ kể anh nghe

Chuyện con thuyền và biển:

"Từ ngày nào chẳng biết

Thuyền nghe lời biển khơi

Cánh hải âu, sóng biếc

Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng

Và tình biển bao la

Thuyền đi hoài không mỏi

Biển vẫn xa... còn xa

Những đêm trăng hiền từ

Biển như cô gái nhỏ

Thầm thì gửi tâm tư

Quanh mạn thuyền sóng vỗ

Cũng có khi vô cớ

Biển ào ạt xô thuyền

(Vì tình yêu muôn thuở

Có bao giờ đứng yên?)

Chỉ có thuyền mới hiểu

Biển mênh mông nhường nào

Chỉ có biển mới biết

Thuyền đi đâu, về đâu

Những ngày không gặp nhau

Biển bạc đầu thương nhớ

Những ngày không gặp nhau

Lòng thuyền đau - rạn vỡ

Nếu từ giã thuyền rồi

Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh

Em chỉ còn bão tố

Những bài tho tinh buon hay nhất của thi sĩ Xuân Quỳnh 3

Tho tinh buon dành cho những người cô đơn trong dịp Valentine

Lời thơ giản dị trong sáng, tứ thơ khoan thai, nhịp nhàng như được nói lên bằng chính nỗi lòng của nhà thơ. Đó là một trái tim luôn chan chứa yêu thương, luôn đòi hỏi đến cùng của mọi cung bậc cảm xúc, luôn khát khao yêu thương và sống hết mình, sống đến tận cùng mọi giác quan của yêu thương đó. Có lẽ vì thế mà thơ bà được nhiều người yêu mến!

Nguồn:  http://gocbao.com

0 bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?