Chiếc áo rách của bố và sự no đủ của tôi

Hôm Hà Nội trở lạnh, bố tôi gọi điện thoại lên nhắc nhớ giữ ấm, bố mới gửi lên cho con một triệu mua lấy cái áo ấm mà mặc. Gác máy rồi nhưng lòng tôi cứ da diết mãi. Tôi đã trưởng thành, đã đi làm 3,4 năm nay nhưng không năm nào bố không gửi tiền cho tôi mua áo ấm.
Tôi năm nay 25. Nghề nghiệp và thu nhập đều ổn định. Gia đình tôi thuần nông chính hiệu, bố tôi làm thợ xây còn mẹ làm công nhân may cho một công ty liên doanh. Sau tôi còn một đứa em nữa đang học lớp 11.

Những ngày còn đi học, tôi chẳng nhớ mình gọi về nhà được mấy lần. Có lẽ là mỗi tháng một lần, và lần nào cũng vì mục đích xin tiền bố mẹ. Bố tôi bị đau thần kinh toạ, làm công việc phải leo trèo và mùa đông không được mặc ấm khiến xương cốt bố không được khoẻ mạnh thế nhưng chưa một lần bố nói với tôi câu nào.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/12/03/gia-dinh-2_2nhl1c74n41a4.jpg


Tôi là con trai vốn ít nói, bố cũng vậy đâm ra bố con tôi ít tâm sự. (Ảnh minh họa)

Trong mắt tôi, bố là người mẫu mực nhưng nghiêm nghị. Vì thế tôi và bố rất ít khi nói chuyện được với nhau nhiều. Tôi là con trai vốn ít nói, bố cũng vậy đâm ra bố con tôi ít tâm sự. Có chăng chỉ là tôi xin tiền, bố dặn dò học tốt. Mỗi lần gọi về tôi cố nói ngắn gọn. Thế nhưng nói chuyện với bạn gái có thể nói hàng tiếng mà chẳng thấy chút lăn tăn. Những chuyện tưởng như nhỏ nhặt ấy mà giờ tôi mới nhận ra vậy đấy.

Tôi học năm 3 thì xin bố mẹ mua một cái xe máy cũ để tiện đi làm. Bố mãi mà chưa gửi tiền làm tôi sốt ruột vô cùng. Hôm về quê để lấy tiền đúng hôm bố tôi đi thi bằng xe máy. Hôm đó bố tôi đội mũ bảo hiểm và đi xe đạp để thi. Nhìn thấy bố tôi thương nhưng không thể làm gì được, cố gắng học tốt để kiếm học bổng. Năm ấy tôi được học bổng xuất sắc. Bố hay tin chạy sang khắp nhà hàng xóm khoe con trai. Nghe giọng bố nói mà tôi thấy bố run run

Đọc thêm tại : http://baothegioiphunu.com/chiec-ao-rach-cua-bo-va-su-no-du-cua-toi
Bình luận
-
Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?