Cảm ơn anh đã cùng em trưởng thành, để em biết trân trọng hơn người đến sau...

Rồi em sẽ yêu một người trưởng thành hơn anh... Em và người ấy sẽ yêu nhau thật im lặng, không ồn ào như anh và em lúc bấy giờ...

Ngày mà anh bảo chúng ta không hợp sau 3 năm yêu nhau, trước mắt em bầu trời như chì một màu đen xám xịt... 3 năm đấy, cơ mà không hợp nghe có nực cười không chứ... Em lặng người mà không thể khóc, em không thể cho ai thấy em yếu đuối lúc này, không thể để những đứa bạn của em thấy em rơi nước mắt, chúng nó sẽ bắt đầu hỏi han và em tên anh bắt đầu nhảy múa trong đầu em. Lúc đó em thực sự ước anh chỉ là bong bóng xà phòng, tan ra ngay tức khắc...

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/08/26/ccd15eea843eac7de25aa692fcaaed5213948163_2oqhr4s8ts2c6.jpg


Chúng ta năm ấy còn quá trẻ phải không anh? Chỉ là những lần nắm tay nhau sau mỗi giờ tan học, chỉ là huyên thuyên đủ thứ chuyện về lũ bạn, thầy cô, "cô ấy khó quá anh nhỉ?"... hay "chúng nó rủ đi ăn gà nướng, anh đi cùng em nhé!"... Những dự định về tương lai dường như còn quá xa với hai đứa, nào là sau này anh và em sẽ làm gì vào mỗi sáng, mỗi tối? Ai sẽ nấu cơm, ai sẽ giặt quần áo? Ai sẽ lau nhà, ai sẽ chăm con? Chúng ta chỉ biết trao trọn tình cảm trong sáng của tuổi trẻ ấy cho nhau... không chút toan tính... Hóa ra trưởng thành hơn một chút thì hai chữ không hợp dễ dàng thốt ra như vậy, hóa ra chúng ta chỉ hợp nhau ở những ngày nông nổi, những ngày trái tim mới bắt đầu thổn thức... Rồi chúng ta sẽ quên nhau nhanh thôi, đúng không anh?
Đọc tiếp tại : https://baothegioiphunu.com/cam-on-anh-da-cung-em-truong-thanh-de-em-biet-tran-trong-hon-nguoi-den-sau.html
Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?