Cái giá phải trả của gã chồng phản bội lại tham lam, chia tay đòi nhà

Không biết Bảo sẽ mang vẻ mặt gì khi nhận được “món quà” mà cô mất công gửi tặng nhỉ? Anh ta sẽ không thể nào tưởng tượng ra được, mình hóa ra cũng chỉ là một trong số vài tên nhân tình của Linh mà thôi.
– Chị liệu mà chia tay anh ấy, người anh ấy yêu bây giờ là tôi. Vậy nên chị đừng đeo bám chúng tôi mãi như thế. Tôi nói như vậy chắc chị đủ thông minh để hiểu rồi nhỉ?


Tiếng Linh, nhân tình của chồng Hương, lanh lảnh trong điện thoại. Giọng điệu sắc bén, cay nghiệt khiến Hương đờ đẫn không thể phản ứng lại được một lời nào. Ai đời, cô đường đường là người vợ danh chính ngôn thuận được cưới hỏi đàng hoàng mà giờ lại bị đánh ghen ngược như thế này sao? Hương gục đầu ôm gối nước mắt ứa ra từng giọt ẩm ướt cay xè.

Khóc chán, đau khổ chán, Hương chậm rãi bước về phía tấm gương lớn nơi bàn trang điểm. Ở trong gương, một người đàn bà có gương mặt xơ xác, đôi mắt đỏ quạch, sưng húp đang thất thần nhìn lại. Mái tóc dài nửa búi nửa buộc lệch sang một bên trông thật luộm thuộm và mệt mỏi. Hương thở dài, mới chỉ có 2 tháng thôi kể từ khi Hương biết Bảo, chồng mình có tình nhân bên ngoài. Chỉ mới 2 tháng cô sống trong nỗi đau khổ không có lối thoát, 2 tháng cô cắn răng nhịn nhục kéo chồng về bên mình dù biết rằng Bảo sẽ chẳng nghe lọt tai bất cứ lời van xin nào của vợ lúc này. Bảo giờ đang say đắm bên cô tình nhân nóng bỏng và đầy mưu mô thì làm sao có thể nhớ tới cô và con trai cơ chứ? 2 tháng này trôi qua tựa như 2 năm dài đằng đẵng, giờ cô đã mệt mỏi và căm ghét cái cảm giác đau đớn đang siết chặt trong tim. Hương nhắm mắt để cho giọt nước mắt cuối cùng chậm rãi rơi xuống đôi má hốc hác. Cuối cùng, cô cũng phải lựa chọn cho mình và con trai một con đường khác để đi.*





Bảo ngồi trên ghế bành, khuôn mặt tỏ vẻ thách thức khi nhìn vào tờ giấy ly hôn mà Hương đưa tới, gã phẩy tay khiến cho nó bay ra tận mép bàn:

– Cô muốn chia tay à? Được thôi, cái nhà này bán đi chia một nửa cho tôi rồi muốn làm gì thì làm!

Hương sửng sốt, đôi mắt cô mở to như không tin vào lời Bảo vừa thốt ra:

– Anh nghĩ đi đâu vậy? Ngôi nhà này của bố tôi cho, đâu phải nhà anh mua mà đòi hỏi chia chác?

– Tôi không cần biết, tôi sống với cô 7 năm nay rồi, cũng đóng góp cho cái nhà này ít nhiều. Muốn chia tay thì phải sòng phẳng, thế thôi.


https://i2.vitalk.vn/thread/src/2016/11/02/cai-gia-phai-tra-cua-ga-chong-phan-boi-t_2nd5aoqmcna15.jpg


Ảnh minh họa

Bảo đập tay đánh chát xuống bàn. Gã sao có thể đồng ý ly hôn dễ dàng như thế? Linh đã nói cho gã biết kiểu gì ly hôn cũng phải lấy được nửa cái nhà này để làm vốn mở cửa hàng cho cô ta. Dù gì gã cũng chán ở với Hương đến tận cổ rồi, may mà cô chủ động đòi ly dị chứ nếu không thì không biết anh ta phải đợi đến lúc nào nữa. Bảo sung sướng nghĩ thầm trong đầu nghĩ tới một tương lai tươi sáng hơn với cô người yêu vừa nóng bỏng ngọt ngào lại giỏi chiều chuộng của mình. Cô ấy hơn đứt người đàn bà mà gã lấy làm vợ mấy năm nay, cuối cùng thì gã cũng sắp thoát khỏi cuộc hôn nhân nhạt nhẽo này rồi.

Hương đứng thẳng lên, nhìn Bảo hồi lâu, đây là người đàn ông mà cô từng yêu thương và trân trọng ư? Đây là cha của con cô ư? Hóa ra ngay từ đầu cô đã sai khi đặt niềm tin vào anh ta mà không một chút nghi ngờ xét nét. Nuốt cơn giận vào trong, Hương run rẩy nhìn thẳng vào mắt Bảo, lạnh nhạt nói:

Đọc Thêm Tại : http://baothegioiphunu.com/cai-gia-phai-tra-cua-ga-chong-phan-boi-lai-tham-lam-chia-tay-doi-nha
Bình luận
-
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?