Bức thư đầy ám ảnh của bé 7 tuổi bị mẹ bạo hành đến chết: 'Con yêu mẹ! Con chỉ ước một lần được ôm...'

Đây là câu chuyện về một cậu bé có trái tim vĩ đại tên là Ivan. Cậu bé là đại diện của rất nhiều em bé khác đang sống cùng những cơn ác mộng khủng khiếp trên thế giới này: bị bạo hành bởi chính bố mẹ đẻ của mình.

'Tên tôi là Ivan và tôi 7 tuổi. Tôi yêu bố mẹ nhưng lại rất sợ họ. Họ thường đánh tôi và tôi không hiểu tại sao.

Sáng nay, tôi thức dậy và đi học. Tôi là một học sinh giỏi và các giáo viên rất thích tôi. Tôi cũng rất thích các bạn cùng lớp nhưng tôi lại chẳng có người bạn nào. Đó là lý do vì sao tôi chỉ ngồi trong lớp suốt giờ giải lao. Không ai muốn chơi với tôi dù tôi đã cố kết bạn. Chúng từ chối tôi và nói rằng, tôi là đứa trẻ kinh tởm. Chúng cười phá lên vì chiếc quần jean, áo phông và giày dép cũ kỹ mà tôi mang đến lớp mỗi ngày.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/07/03/084436_a1_2oikgq3lrioba.jpg


Ảnh minh họa

Tôi nhớ, có lần tôi bị bắt nạt trên đường đi học về nhà. Đó là một ngày mưa, người tôi run lẩy bẩy vì quá lạnh. Đột nhiên, ai đó xô rất mạnh từ phía sau khiến tôi bị ngã. Sau đó, lũ trẻ liên tiếp đá vào lưng, mạn sườn của tôi, rồi bỏ đi và để lại tôi một mình trong tuyết lạnh. Lúc đó tôi đã khóc. Tôi khóc không phải vì lạnh hay vì đau đớn mà vì cảm giác cô đơn.

Ngay khi vừa về đến nhà, mẹ tôi đã chạy lại và túm tóc tôi: 'Mày đã đi đâu mà cả người lại ướt sũng và bẩn thỉu thế này. Chết tiệt, tối nay cho mày nhịn. Đi lên phòng và ở yên đó nhớ chưa?'.

Tôi đã làm như lời mẹ nói, đi vào phòng và ở lỳ trong đó cho đến ngày hôm sau, dù rất đói và lạnh.

Điểm số của tôi ngày càng thấp hơn và mỗi khi nhà trường thông báo về nhà, bố đều đánh tôi tơi tả. Ông ấy mạnh tay đến nỗi tôi không thể cử động cả ngón tay trỏ. Và điều đó lại trở thành trò cười cho đám bạn cùng lớp vào ngày hôm sau.


Thời gian cứ thế trôi qua, cho đến một ngày tôi cảm nhận được mình có những cơn đau lạ trong lồng ngực. Mẹ và bố không bao giờ quan tâm tới điều đó. Buổi tối, nằm trên giường một mình, tôi chỉ ước rằng những cơn đau này sẽ biến mất để bố mẹ không phải tức giận vì nó, bởi vì tôi yêu họ rất nhiều và tôi không muốn làm phiền họ.

Ở trường, chúng tôi được giao nhiệm vụ vẽ một bức tranh mô tả ước mơ lớn nhất trong cuộc đời. Các bạn khác đều vẽ ô tô, tên lửa, búp bê… nhưng tôi thì không.


Không phải tôi không thích những thứ đó mà bởi điều tôi mong muốn nhất chính là tình yêu thương của bố mẹ. Vì thế, tôi đã vẽ một bức tranh gia đình có cả bố, mẹ và một bé trai đang chơi đùa vui vẻ, hạnh phúc bên nhau. Khi vẽ bức tranh này, tôi đã khóc. Tôi thực sự mong muốn có bố có mẹ, những người yêu thương tôi thật lòng.

Tôi đã thuyết trình bức tranh trước lớp nhưng mọi người lại cười tôi. Tôi bắt đầu khóc và van xin mọi người đừng làm vậy. 'Các bạn đừng cười mình vì đây là ước mơ lớn nhất đời. Mình muốn được cha mẹ ôm hôn và đón mình sau giờ học như các bạn. Mình biết mình rất hậu đậu và yếu ớt với ngón tay bị tật, nhưng làm ơn, đừng cười mình có được không?'.

Cô giáo cố gắng lau nước mắt cho tôi. Tôi nghĩ, có vài bạn trong lớp hiểu được tôi nhưng rất nhiều người khác vẫn tiếp tục cười.

Một ngày khác, tôi lại có bài kiểm tra và lại bị điểm kém. Tôi biết mẹ sẽ rất buồn. Tôi sợ về nhà nhưng lại không biết đi đâu. Tôi thả bộ chậm rãi trên đường về và mẹ tôi lại nổi điên. Bà ấy nắm lấy tôi và ném tôi xuống sàn khiến chân tôi đập mạnh vào ghế.


Bà ấy đánh vào đầu tôi 2 lần. Tôi nằm tại chỗ và không thể dậy nổi. Tôi thực sự đau nhưng bà ấy lại bỏ tôi lại đó. Lúc sau bà ấy quay lại và nói rằng nếu tôi không dọn dẹp đống hỗn độn đó đi thì khi bố tôi về, ông ấy sẽ còn đánh tôi thảm hại hơn.

Tôi đã cầu xin mẹ đừng nói gì với bố nhưng khi nhìn lên thì đã thấy ông ấy đứng ngay ở cửa. Khi mẹ nhắc đến bài kiểm tra, ông ấy đã kéo tôi lên khỏi sàn và đánh liên tiếp vào mặt tôi.

Sau đó, tôi không nhớ bất cứ điều gì. Tôi thức dậy trong bệnh viện. Tay tôi không cử động được. Tôi nhìn ra cửa sổ và òa khóc. Tôi thấy ở ngoài đó có nhiều cha mẹ đang chơi đùa với con cái.


Bạn có biết tại sao tôi lại khóc không?

Tôi không biết cái ôm của mẹ ấm áp như thế nào. Bố mẹ luôn đánh tôi nhưng tôi vẫn yêu họ. Tôi đã cố gắng hết sức để học thật giỏi nhưng họ vẫn không thích tôi.

Một ngày nọ, tôi làm đổ một ít trà ra bàn rồi bố mẹ nổi cơn tam bành và bắt đầu đánh tôi. Tim tôi đau thắt lại và tôi bắt đầu gọi mẹ: 'Mẹ, mẹ ơi, con…' nhưng bà không quan tâm. Tôi phải nhập viện một lần nữa nhưng bố mẹ đã không đến thăm, không ai ở đó chăm sóc tôi.


Bác sĩ nói rằng có lẽ hôm sau bố mẹ sẽ đến nhưng điều đó đã không xảy ra. Tôi cứ thế chờ đợi nhưng vẫn không thấy ai cả. Dù thế nào tôi vẫn yêu bố mẹ nhiều lắm.'

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/07/03/084436_a6_2oikgtc8amai3.jpg


Hai ngày sau, Ivan chết vì bị tổn thương quá nặng. Trong tay cậu bé các bác sĩ đã tìm được một bức thư còn viết dở có nội dung: 'Gửi bố mẹ, con thật sự xin lỗi khi mình là một đứa trẻ hậu đậu và ngu ngốc. Con rất tiếc vì làm cho bố mẹ không thể yêu con.

Con không bao giờ muốn làm cho bố mẹ tức giận. Tất cả những gì con muốn chỉ là cái ôm của mẹ và nghe mẹ nói rằng mẹ yêu con rất nhiều. Bố, con chỉ muốn bố chơi đùa cùng con, nắm lấy tay con đi bộ cùng nhau và hát cho con nghe.

Con biết con là nỗi xấu hổ của bố mẹ. Con sẽ không bao giờ…'.

Và sau đó, trái tim của Ivan tội nghiệp ngừng đập…


Video xem thêm:



0 bình luận
-
Chuyện hư cấu đưa lên mạng để câu view à ? nhìn bức thư viết bằng tiếng Đức tức là câu chuyện này xảy ra ở Đức ? mà ở Đức thì làm gì có chuyện một đứa trẻ bị bạo hành thường xuyên mà không ai biết hay quan tâm ? chỉ cần trẻ đến trường nhìn thấy không vui,hoặc mệt mõi,hoặc nhìn thấy có thương tích thì thầy cô sẽ chú ý ngay,sau đó thì chính quyền sẽ đến hỏi thăm sức khỏe cha mẹ đứa bé,cách ly lập tức,tước quyền làm cha mẹ,và lại càng không có chuyện trẻ mới 6,7 tuổi,tức là trẻ đang học tiểu học lớp một hai gì đó,đi học về bị bạn đánh mà không ai can ? và tôi củng không tin một đứa bé mới lên bảy mà có thể viết một bức thư dài để kể mọi chuyện rỏ ràng như vậy,lại còn chuyện đưa vào bệnh viện mấy lần cả bố mẹ củng không thèm đến luôn,nếu vậy thì các bác sĩ sẽ chú ý,và khi khám bệnh hay nói chuyện với đứa trẻ thì họ sẽ biết là đứa trẻ này bị bạo hành hay là bị bệnh thường ngay,và nếu biết chuyện thì các bác sĩ củng không để cho cha mẹ đứa bé này yên đâu,Puka hấp kiếm đâu ra được câu chuyện nhảm này vậy thớt ??

- Trả lời -

- 16:09 - 03/07

Hấp mà...ghi rành rành mà bạn còn thắc mắc!!!

-

- 15:53 - 04/07

câu view

- Trả lời -

- 08:33 - 04/07

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?