Bạo hành đáng sợ nhất khi giáo viên không đánh, chỉ cô lập học sinh: Chuyện không hiếm nhưng mấy ai dám lên tiếng

Câu chuyện giáo viên ghẻ lạnh, cô lập hay trù dập một hoặc nhiều học sinh không hiếm. Ngay lớp cấp 2 của mình cũng có trường hợp giáo viên phớt lờ học sinh như vậy. Bạn đó giơ tay, cô không bao gọi, không bao giờ hỏi, điểm kiểm tra miệng thiếu thì thay bằng kiểm tra giấy. Chỉ cô giáo dạy 2 bộ môn Địa và Văn đó lơ bạn. Tội gì để bị như vậy? Bạn không phải học sinh cá biệt gì nhưng các cô thích làm như vậy, ai biết được.

Từ cấp 2 đã có vết sẹo thời đi học đáng nhớ như vậy, thử hỏi bé cấp 1 sẽ thế nào? Đã làm giáo viên, hãy đặt đạo đức lên đầu. Giáo dục để trồng người, không phải tạo thêm những gánh nặng cho xã hội.

Người mẹ cảm thấy vai trò còn quá mờ nhạt, hoặc lẽ chị không đủ sức (kinh tế, vị thế trong gia đình). Để sự việc kéo dài 1 năm trời là quá nhiều với đứa trẻ chỉ 6,7 tuổi.


Cuối tháng 3, một người mẹ gửi qua Facebook cho tôi một lá đơn kêu cứu. Nội dung đơn viết rằng chị có con trai nhỏ đang học lớp Một ở ngoại thành Hà Nội. Trước năm học, cô giáo chủ nhiệm có mở lớp học thêm tại nhà (lớp chuẩn bị vào lớp Một), nhưng chị không cho con tới lớp.

Vào năm học, cô giáo phàn nàn với chị là con học kém, không theo kịp các bạn, vậy nên chị cố gắng cho con đi học thêm một tháng. Tuy nhiên sau đó vì hoàn cảnh gia đình nên việc học thêm gián đoạn.

Và đây là một đoạn trích trong lá đơn của bà mẹ ấy.

“...Từ ngày cháu bước vào lớp cho tới thời điểm tôi viết đơn, đều đặn ngày nào cháu đi học về, câu đầu tiên hỏi cháu không phải con trên trường học tốt không, hay con đi học có vui không mà là hôm nay lên lớp có bị cô đánh không, đánh vì tội gì.

Có những hôm, thấy 2 bên tai cháu tím bầm mất hàng tuần trời, có hôm con kêu đau ở sườn vì bị cô dùng thước đánh vào mạng sườn cháu, có hôm thì 2 bên bắp tay.

Nếu như mọi việc chỉ dừng ở đó thì sẽ không có lá đơn kêu cứu ngày hôm nay, cô liên tục nhục mạ cháu bằng những từ ngữ mà đáng ra một đứa trẻ không nên phải nghe, phải chịu đựng “mày có bị điên không, mày có bị thần kinh không, mày có bị thần kinh không".

Là một người mẹ, khi nghe những lời con kể mà tôi vô cùng bức xúc, an ủi con, cố học cô một năm thôi , gần hết năm rồi con, nhưng có lẽ tất cả là chưa đủ với cô, khi gần đây cháu nói “bạn không dám chơi với con vì ở trên lớp cô cấm nhưng về nhà bạn vẫn nghĩ cô cấm chơi ở nhà nữa nên bạn không dám mẹ ạ”...

Rất tiếc, 2 ngày sau tôi mới đọc được tin nhắn qua Facebook của người mẹ ấy. Trong lúc đó, vì quá sốt ruột, chị đã làm ầm câu chuyện lên với nhà trường. Trước mặt gia đình, cô chủ nhiệm phủ nhận nội dung lá đơn. Cô hiệu trưởng cũng vậy. Bà mẹ dẫn con về, cố gắng tin vào 1 lời hứa rằng sẽ không có chuyện gì xấu xảy ra với cháu.

Cảm thấy không yên tâm, hơn tuần sau, tôi liên lạc lại với chị để hỏi thăm tình hình cháu bé. Chị buồn bã kể rằng, từ ấy đến nay, con chị lại bị đối xử theo một cách khác. Cô giáo không ngó ngàng đến cháu, và không biết có phải vì sợ cô không, mà cũng không có bất cứ bạn bè cùng lớp nào chơi với cháu. Đứa bé cứ lủi thủi đến lớp, lủi thủi chép bài, tự học, chơi một mình, rồi về nhà. Thậm chí về nhà cũng không có bạn học nào chơi cùng.

Tôi không hiểu nếu là chúng ta - những người trưởng thành - thì sẽ chịu được bao lâu cái cảnh “rút phép thông công” với xã hội ấy. Nhưng tôi e ngại rằng, với một đứa trẻ, rất nhanh thôi nó sẽ chịu các di chứng tâm lý nặng nề.

Tôi sẽ cố gắng tôn trọng các nguyên tắc báo chí và không kết luận sự việc chỉ dựa trên lời kể của người mẹ. Nhưng câu chuyện vừa được kể, gợi ra một khái niệm mà tôi tin sẽ nhận được sự đồng cảm của nhiều độc giả ở đây.

Tôi vẫn đang theo sát, và tìm cách để giúp 2 mẹ con. Nhưng tôi chưa tìm ra cách nào hiệu quả. Là một người làm báo, tôi có thể tìm đến gặp cô giáo, gặp ban giám hiệu nhà trường. Nhưng sẽ đấu tranh thế nào, khi mà sự “bạo hành lạnh” ấy rất khó để chứng minh?

Tôi vẫn đang cùng bà mẹ đã đề cập ở phần đầu bài viết này tìm kiếm giải pháp cho con của chị. Chỉ còn hơn 2 tháng nữa là năm học kết thúc. Cháu sẽ đổi cô giáo chủ nhiệm khác.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/04/10/17800153_10154639235912098_1967483158174_2o6c1sfalbj3e.jpg



http://vnexpress.net/tin-tuc/goc-nhin/bao-hanh-lanh-3567159.html
33 bình luận
Bác nào nói cấm dạy thêm thì em không nghĩ nó là biện pháp hay đâu. Trường có đủ các mánh khóe để hợp thức hóa việc dạy thêm ngoài giờ học bằng các lớp phụ đạo này nọ, giáo viên thì vô tư mở lớp ở nhà ai là người đi kiểm tra việc này? Vì ai cũng dạy cả, chỉ trừ những môn học bị cho là môn phụ

- Trả lời -

- 14:45 - 11/04

Kiểu "bạo hành tinh thần" này đáng sợ gấp mấy lần bạo hành thể xác, gây hậu quả chấn thương tâm lý suốt đời con người...

- Trả lời -

- 13:38 - 11/04

Những gì các bạn nói chỉ phù hợp với các lớp lớn, còn đây là các bé mới lớp 1,2, các bé còn trong sáng lắm, nhiều khi hỏi ở trường học gì, ăn gì còn không nhớ. Ngay cả cháu tôi đây đang học lớp 1, nhà có thời gian để dạy nên không học thêm, mỗi lần gặp cô là cô chê này chê nọ, tôi cũng biết cháu còn hiếu động ham chơi nhưng không đến nỗi quá dốt vì tôi dạy tôi biết. Mới gần đây cháu đi học ở nhà cô có 1,2 buổi mà thái độ cô khác hẳn khen cháu ngoan, học giỏi. Mới lớp 1 đã thế không biết sau này sẽ như thế nào. Tôi không đánh đồng mọi giáo viên nhưng trước mắt là thấy 1 người như vậy rồi đó.

- Trả lời -

- 13:11 - 11/04

cấm dạy thêm, học thêm, ai dạy thì kỷ luật hẳn GV mất dạy thế xem có giảm tiêu cực ko nè! được thế dân khỏe, trẻ vui!!!

- Trả lời -

- 12:07 - 11/04

Cấm thì có đi từng nhà kiểm tra được không? Cấm thì trường hợp thức hóa dạy thêm bằng các lớp phụ đạo nha bác. Trong cái khó ló cái khôn hơn

-

- 14:33 - 11/04

Ban co biet dau duoi cau chuyen ra sao ko hay chi moi nghe giua chung cau chuyen , nghe tu 1 phia ma mo mieng ra chua gi da bao gv mat day nay no? Xin loi, cach noi nang nhu ban cung du hieu trinh do nhan thuc cua ban den dau roi.

-

- 12:14 - 11/04

nên nêu tên cô giáo, địa điểm nhà trường, để tụi tui còn biết mà tìm cách giúp đỡ, gây sức ép dư luận, chứ nói không không thế này thì làm gì được

- Trả lời -

- 11:02 - 11/04

Cố lên!

- Trả lời -

- 00:50 - 11/04

Nói chung ra giờ cái gì cũng khó, mọi việc tự cố mà ráng thôi.

- Trả lời -

- 23:32 - 10/04

Còn ở trường đấy thì sẽ không thoát cảnh bị cô lập, trừ phi đứa bé phản kháng mạnh mẽ.

-

- 11:40 - 11/04

sự việc kéo dài cả năm ảnh hưởng k nhỏ tới cháu bé, hy vọng đổi gvcn bé sẽ k bị cô lập nữa.

-

- 08:05 - 11/04

Tôi không phải giáo viên, tôi cũng có con đi học giờ tuy các cháu cũng đã vào đại học. Nhưng nhớ lại thì cũng như vừa hôm qua, 15 năm vợ chồng tôi cùng nhau lăn lộn nuôi hai con ăn học. Gia cảnh cũng nghèo, suốt 5 năm tiểu học (theo tuyến của trường TH Kim Liên, Q. Đống Đa) của các cháu, không cháu nào học thêm nhà cô, ngày lễ ngày Tết, gia đình cũng chỉ có chiếc khăn quàng, bó hoa nhỏ (giá trị chỉ độ trên dưới 200k)...Nhưng thú thực, do tấm lòng trân trọng dành cho cô giáo, mà mỗi lúc đón con, gặp cô hay họp phụ huynh...gia đình cũng chỉ hỏi han việc học tập của con kèm theo đó là lời cảm ơn dành cho công việc hàng ngày của cô giáo thôi. Ấy thế mà mối quan hệ giữa gia đình và nhà trường luôn hài hòa, nhiều khi biết hoàn cảnh gia đình khó khăn, cô giáo còn chủ động dành cho các con sự quan tâm hơn các bạn. Xét cho cùng, cũng là công việc xã hội nhưng nếu biết cảm thông và trân trọng nghề nghiệp của nhau thì đôi khi có thiếu sót cũng dễ bỏ qua. "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân". "Muốn con hay chữ phải yêu lấy Thày"...Yêu là Kính, Nghèo mà không Hèn, mình cứ mạnh dạn bày tỏ bằng sự chân tình, ai nỡ nào làm khó. Bài viết trên kia, thật sự chưa phản ánh đầy đủ khách quan hai mặt của vấn đề và như bạn ONLY LOVE ở trên có nhắc đến ý: Con mình đi học về thay vì hỏi "Hôm nay con học được gì? Làm bài có tốt ko?" thì lại hỏi "hôm nay lên lớp có bị cô đánh không, đánh vì tội gì ?" , như thế chẳng khác nào các vị luôn gieo vào đầu con cái là thầy cô luôn ghét bỏ, thù hằn chúng"...Tôi rất tán thành, đó không phải cách đúng của Cha, Mẹ khi thực sự quan tâm đến con mình đâu. Xin mạo muội có ý kiến như vậy!

- Trả lời -

- 21:29 - 10/04

Bài viết ở trên chỉ là phản ánh câu chuyện của người mẹ ở giai đoạn sau thôi, không đề cập tới nguyên nhân của việc phải mở miệng hỏi như thế. Trường hợp này thì không thể có quan điểm là gia đình xử sự không tốt, không thầy cô nào được phép nói học sinh là mày ngu thê, mày bị thần kinh không như thế cả (nếu câu chuyện là thật)

-

- 11:39 - 11/04

a Gia Hiền cũng có nhắc câu đây là từ phía người mẹ, a cũng có điều tra và dĩ nhiên, giáo viên phủ nhận. Cháu bé ban đầu bị mắng chửi + cô lập thì giờ bị cô lập hoàn toàn. Người mẹ cũng có lỗi, nhưng vị giáo viên đó có đạo đức hay không mà mặt nặng mày nhẹ với đứa trẻ chỉ 6,7 tuổi?

-

- 08:03 - 11/04

Khi chúng ta còn quá quan trọng sự im lặng là vàng thì mãi mãi xái xấu xa trong hình dáng bên ngoài đẹp đẽ che mờ

- Trả lời -

- 21:08 - 10/04

không đấu tranh được đâu bạn ơi, tôi có biết 1 ông có vợ làm giáo viên tiểu học, trường điểm, nghe ông ấy kể về việc cô lập đứa trẻ, không cho nó nói chuyện với ai, chơi với ai, phân loại nó giống như bệnh truyền nhiễm, khi mà ba mẹ phụ huynh có ý kiến.

-

- 13:34 - 11/04

Chứ đấu tranh thì tránh đâu?

-

- 09:24 - 11/04

Không, câu chuyện trên hoàn toàn có thể là sự thật, nó đang diễn ra trong ngành giáo dục, không những tuổi tiểu học mà ngay cả bậc đại học và cao hơn ....!!!!

- Trả lời -

- 21:07 - 10/04

Bạn có thể quan tâm
<>
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?