Bằng Kiều cười thích thú khi bị bà chủ bún chửi mắng: 'Thôi mày ăn mẹ mày nhanh lên rồi biến đi'

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/05/16/2_2obj63dga9fk7.jpg


BÚN CHỬI NGÔ SĨ LIÊN

Ở cái đất Hà Nội này, đụng đến thứ gì cũng có thể coi là đặc sản. Bún chửi cũng không phải ngoại lệ. Cái sự chửi của dân kẻ chợ có thể khiến người nơi khác cảm thấy phiền lòng và khó chịu, ấy nhưng với dân bản địa tôi với cách hiểu, cách chấp nhận nó thì đó là điều hoàn toàn bình thường.

Bún chửi hay bún dọc mùng bà Thảo là một quán ăn như thế. Bà Thảo bán bún từ năm 1984 nhưng nghe đâu cũng long đong lận đận mãi mới yên vị tại con phố nhỏ Ngô Sĩ Liên sau ga Hàng Cỏ. Khách đến với bà cũng vì nhiều nhẽ, có khi là tò mò về cái tên Bún Chửi, muốn mắt thấy tai nghe cái cái lối ăn nói chém to kho mặn của người phụ nữ này, hoặc thể người ngoa ngoắt muốn so đo cao thấp kẻ tám lạng, người nửa cân với cơn chửi như ăn phải khoai ngứa của bà chủ quán. Nhưng với tôi, một kẻ vốn dĩ đã quá hiểu về văn hoá chửi thì tôi đến là vì cái bún dọc mùng bà Thảo thật sự ngon với khẩu vị của mình. Có đi ăn nhiều nơi rồi mới dám khẳng định bún dọc mùng ở đây là chuẩn vị. Ngoài nước chấm magi ớt tỏi bày biện rất bắt mắt ra thì nồi nước dùng mới thật là chất. Vị nước xương ngòn ngọt hẳn phải ninh nấu rất kỹ từ xương ngon mới không bị lẫn mấy thứ mùi lạ với một thằng nhạy cảm với mùi như tôi. Một chút thanh thanh, chua chua lên màu dậy vị từ cà chua, tai chua hay trái sấu, dấm bỗng lẫn cái hăng hăng, sần sật của dọc mùng chan bún rối hoặc bún chấm bên ngoài mới thật đậm đà, thơm mát, trong lành trong những ngày hè oi ả. Ăn kèm với bún dọc mùng là thịt chân giò, móng giò chặt, lưỡi lợn, sườn lợn miếng nào miếng nấy thái dầy khộp chứ không mỏng lay lắt như ở vài chỗ khác, ăn lẫn với mùi tàu, lá húng thơm, vừa béo ngậy vừa mềm, lại ngập mồm ngập miệng trong cung bậc cảm xúc của ẩm thực.

Quay lại cái sự chửi của bà Thảo, bà cứ chắc như đinh đóng cột là cái danh bún chửi đích thị là "thằng Bằng Kiều" (Ca sĩ Bằng Kiều) đặt cho bà vì đây vốn dĩ vừa là khách quen, vừa là hàng xóm với quán bún chửi của bà từ lúc Bằng Kiều còn thiếu thời. Cũng có lần tôi đi ăn gặp ông Bằng Kiều ngồi ăn ngay bên cạnh, ăn xong ông còn hỏi bà Thảo:
"Hôm nay U không chửi nữa à"?
Bà Thảo đùa lại:
"Thôi mày ăn mẹ mày nhanh lên rồi biến mẹ mày đi".

Ông Bằng Kiều nghe thế thì khoái lắm, rút cái điếu cày bắn tòng tọc rồi rũ lên cười khằng khặc.
Ấy là bà chửi đùa với khách, nghe là thấy vui tai. Có làm cái nghề làm dâu trăm họ mới thấu hiểu thế nào là "ba máu sáu cơn". Có khi gặp khách kiểu có tiền trịnh thượng, hạnh hoẹ đủ kiểu cũng làm bà không kiềm chế được mà thốt ra những lời nói khó nghe chứ kỳ thực thì bà Thảo không "dám" xúc phạm nặng nề tới khách. Lâu dần ai cũng hiểu tính bà nên người chửi thì cứ chửi, người ăn cứ việc ăn, quan tâm làm mẹ gì cho mệt.

Mà nghĩ cho cùng thì cuộc đời bà Thảo cũng nhiều góc khuất, nỗi buồn trong cuộc sống cũng đâu có ít. Lại mấy chục năm giời sấp mặt mưu sinh từ sáng tới tối. Công bằng mà nói thì lúc áp lực cuộc sống, các Mẹ nhà mình còn giải toả bằng cách này cách khác, có thể đi mua sắm, đi làm đẹp, đi ăn, đi chơi bù khú chém gió, túm năm tụm ba nói xấu mẹ cha với chúng bạn. Đằng này người ta phơi mặt phục vụ bàn dân thiên hạ, không chửi giời chửi đất, không bóng gió xa xôi, không mắng mỏ nhân viên, thực khách vài câu thì cũng cũng trầm cảm mà chết sớm mất thôi. Mà tôi nghiệm ra một điều, hễ những người đồng bóng, phổi bò, nghĩ sao nói vậy thì tâm địa lại chẳng bao giờ xấu xa, vụ lợi. Nên nghĩ cho cùng, chửi cũng chẳng là cái gì ghê gớm, cũng là một cách cân bằng cuộc sống chứ cái tâm bà Thảo thì thật sự nằm trong cái món bún dọc mùng ngon thật là ngon kia. Không phải tự nhiên mà quán lúc nào cũng đông nườm nượp suốt hơn 20 năm nay, không ngon thì dễ gì khách ăn lại đông đến như vậy.

Trưa nay oi giời thèm cái gì nước nước lại mò ra bà Thảo ăn bún dọc mùng. Có anh khách chắc mới ăn vào hỏi bún mọc. Bà lại ngứa mồm đốp chát qua cô nhân viên:
"Bảo anh ấy muốn ăn bún mọc thì lấy "mọc" của anh ấy ra mà ăn"
https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/05/16/1f642_2obj63detfaf8.png

Gớm chết đang ăn mà cười tí sặc cả bún.

Thôi chả mong gì, chỉ mong bà cứ mát mát cái tính, có cáu giận quá thì băm vằm vào cái chân giò trên thớt cho hả dạ. Có vậy thì cả bà và khách đều vui vẻ với nhau mất gì đâu bà nhỉ!)

Với tôi, những quán ăn dân dã đều có cái chất riêng của nó. Những nhà hàng sang trọng, lịch sự chỉ là điểm đến chứ không tạo nên một thứ bản sắc văn hoá đặc trưng nào hết.


Bài viết của Khuong Nguyen - hội suốt ngày hỏi ăn gì.

https://i2.vitalk.vn/thread/c600x400/2017/05/14/ngoc-trinh-nga-5249-1494755532_2obc4jbhgkssq.jpg

Ngọc Trinh ngã sõng xoài khi mặc đồ ngắn lại đá cao chân: Vẫn cười tươi lắm

Xem đầy đủ nội dung trích dẫn

Bình luận
-
Mụ nầy mở quán trong Nam khu Bàn cờ trong vòng 3 ngày có đám ma...

- Trả lời -

- 16/05/2017

Bỏ tiền ra ăn để nghe chửi . Cha mẹ nuôi mình ăn từ nhỏ tới lớn chưa chắc đã chửi . Ra đường bỏ tiền cho con mẹ bán bún chửi . Đúng là đồ ngu . Một nền ẩm thực vô văn hóa .

- Trả lời -

- 16/05/2017

Bún của bà này "chuẩn vị" là nhờ bà chửi xoen xoét nên nước miếng bắn ra vèo vèo hòa với nước dùng làm cho món bún của quán thêm đậm đà. Vừa ăn bún vừa được thưởng thức "nhạc êm dịu" do đích thân chủ quán "trình diễn", bởi vậy ta nói cái thú ẩm thực nó mới thật "tao nhã" làm sao.

- Trả lời -

- 16/05/2017

BK đã quen với cái gọi là "văn hoá chửi" đó rồi! Cái văn hoá mà ng miền trong không có! (Không phải không có "chửi" mà không gọi đó là " văn hoá")!

- Trả lời -

- 16/05/2017

Bằng Kiều, mày ăn mẹ mày nhanh lên rồi biến mẹ mày đi...(?!)

- Trả lời -

- 16/05/2017

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?