2 giấc mơ kỳ lạ và báo ứng đến ngay sau đó của ông Dương Tự Trọng: Tiếc nuối 1 cuộc đời

2 chữ "tiếc nuối" là đủ để nói về cuộc đời ông Dương Tự Trọng. Giá như Dương Tự Trọng sa ngã vì danh vọng, vì tiền bạc chứ không phải chỉ vì tình anh em ruột rà, máu thịt, có lẽ, người ta sẽ thấy đỡ tiếc hơn.

Sau đây là ghi chép của nhà thơ Trần Đăng Khoa sau cuộc gặp trong trại giam với ông Trọng.

https://i2.vitalk.vn/thread/src/2017/02/19/1485735729_duong-tu-trong-2_2nt2c4dgsnegb.jpg


Còn bây giờ, tôi muốn kể tiếp chuyện Dương Tự Trọng.

- Anh có tin vào tâm linh không?

Dương Tự Trọng bất ngờ hỏi tôi. Tôi hơi ngạc nhiên:

- Tại sao ông lại hỏi thế?

- Là vì trong đời, có những sự việc, em không thể lý giải được anh ạ. Chỉ có thể khẳng định rằng, hình như có một thế giới vừa hiện thực, lại vừa rất huyền bí bao phủ quanh mình, thậm chí ở chính trong mình. Đó là thế giới tâm linh

Dương Tự Trọng bắt đầu câu chuyện bằng một giọng trầm trầm:

- Ở trong tù, em có hai giấc mơ lạ lắm anh ạ.

- Lạ sao?

- Lạ vì sự ứng nghiệm. Em sợ đến vã mồ hôi mà không thể lý giải được. Giấc mơ thứ nhất đến với em khi em vừa về trại cải tạo này. Lúc đó, em đâu đã quen với việc cuốc đất, vác đá, hay lao động chân tay. Bởi thế mà rất mệt.

Em vừa thỉu đi, vâng, chỉ mới vừa thỉu đi thôi chứ chưa phải đã ngủ đâu. Nói đúng ra, em đang ở trạng thái mơ mơ màng màng kiểu nửa thức nửa ngủ. Em nói chắc chắn như vậy vì nếu ngủ rồi thì em đã chẳng còn biết gì nữa.

Em chợt giật mình khi phát hiện thấy có một bóng người đứng ở ngay đầu giường của mình. Nói đầu giường cũng là nói theo thói quen thôi, chứ thực ra làm gì có giường. Một tấm ni lông trải trên nền đất của căn lán trại. Đứng trước mặt em là một ông già hiền lành và phúc hậu. Da đỏ au. Mái tóc bạc trắng. Chòm râu cũng trắng như cước.

Trông ông như một ông Tiên, lại như một vị Thiền sư. Sở dĩ giống sư vì ông mặc quần áo nâu sồng. Nhưng nếu là nhà sư thì ông phải xuống tóc chứ. Ông không xuống tóc mà tóc ông lại bồng lên như mây. Trông đẹp lắm.

Em hỏi: “Cụ đi đâu mà lại lạc vào đây? Con rất tiếc là con không thể đưa cụ về nhà được. Cũng không dẫn được cụ ra khỏi đây được…”. “Ta có lạc đường đâu mà con phải dẫn đường cho ta. Ta tự tìm đến với con kia mà…”.

“Chẳng hay cụ gặp con có điều gì dạy bảo ạ?”. “Không! Ta làm sao dạy bảo con được. Ta chỉ thấy con tử tế nên muốn cứu con thôi. Rồi ta cũng lại muốn con cứu những người tử tế khác…”

Em bắt đầu tò mò. Chẳng lẽ ông Bụt đã từng cứu cô Tấm đây ư? Hoá ra những chuyện hoang đường mà người đời vẫn gọi là chuyện Cổ tích lại hoàn toàn có thật như thế này ư?

- Người con hiện đang ủ rất nhiều bệnh. Trong đó có cả mầm mống của bệnh nan y. – Ông cụ bảo – Nhưng con sẽ không chết ngay đâu. Tuổi thọ của con sẽ bị rút ngắn lại. Con là người tử tế. Người tử tế bao giờ cũng rất quý hiếm.

Bởi thế, ta muốn cứu con. Rồi con cứu tiếp những người tử tế khác”. Nói rồi, ông cụ rút trong tấm áo nâu rộng ra mấy nhánh lá xanh xanh, thân màu tím có gai.

Đưa cho em, cụ dặn: “Đây là một cây thuốc quý. Rất quý mà trời phật và các đấng anh linh đã ban cho con người…”. “Vậy con có thể tìm nó ở đâu?” – Em thật sự bàng hoàng. “Nó ở quanh con đấy.

Ở cả trên đỉnh núi Tam Đảo nữa. Nhiều lắm. Con cứ ra đó mà hái. Và tốt nhất, con hãy hái buổi sáng. Buổi chiều hái cũng được. Nhưng hay nhất là hái khi chưa có ánh nắng mặt trời…”.

Ông cụ cẩn thận chỉ cho em từng rảnh lá: “Nhớ là lá xanh nhạt. Thân tím. Lại có gai nhé. Đừng nhầm nó với các thứ cây khác”. “Vậy cây này chữa được những bệnh gì thưa cụ?”.

“Nhiều lắm. Đặc biệt là tiêu độc. Bệnh tật đều do các chất độc lưu cữu qua miếng ăn, cái uống và khí trời mà ta đưa vào cơ thể mình. Con cứ băm ra, phơi khô. Nhưng nhớ phơi trong bóng râm. Còn tốt nhất là uống tươi.

Con cứ lấy một nắm, cho vào ấm đun. Rồi uống như uống nước chè, nước vối thôi. Thế mà rồi bao nhiêu chất độc ở trong gan, trong máu con sẽ tiêu hết đấy. Những mầm mống của bệnh ung thư, bệnh tiền liệt tuyến cũng sẽ hết. Con sẽ ăn ngon, ngủ ngon. Khí huyết thông suốt…”.

Em bừng tỉnh. Mồ hôi vã đầm đìa. Ngay chiều ấy, em đã báo cáo quản giáo giấc mơ lạ lùng. Rồi để kiểm nghiệm giấc mơ lạ, em bắt đầu lùng tìm ngay trong khu vực trang trại mà mình đang lao động cái tạo.

Chiều đó mưa. Rừng ẩm ướt lắm. Sương mù giăng suốt ngày đêm. Không khí rất lạnh. Nhưng em vẫn vã mồ hôi, khi nhìn thấy loại cây ấy. Đúng là loại cây ông cụ đã chỉ cho em trong giấc mơ. Lá xanh nhạt, thân tím, lại có gai nhỏ và sắc. Mà nhiều lắm.

Cũng trong chiều ấy, em gặp nhiều người dân, chủ yếu là đồng bào Dao. Họ đi tìm cắt chính những loại cây em đang tìm rồi quấn thành từng bó gùi xuống phố. Em hỏi thì họ bảo, họ cắt bán cho thương lái Trung Quốc.

Bao nhiêu các “chú khách” cũng mua hết. Bán dễ lắm. Cứ mười ngàn một ký. Có người quơ một ngày mà kiếm được triệu bạc. Không ít người còn tậu được cả xe máy nhờ loại cây dây gai “khí gió thổ tả” này. Hoá ra người Trung Quốc đã biết cây thuốc quý của ta.

Họ khai thác đến cả năm nay rồi. Hàng chục tấn thuốc quý đã lọt vào tay thương lái Trung Quốc. Cần phải chặn ngay.

>> Xem thêm: Dương Tự Trọng biết trước việc anh trai sẽ bị bắt nhưng không thể làm khác

Em báo cáo các anh quản giáo nên thu mua. Đúng là thuốc quý rồi. Nếu không quý, sao Trung Quốc họ lại săn tìm. Tốt nhất, mình nên trả gấp đôi. Họ trả mười ngàn thì mình nên trả hẳn hai mươi ngàn.

Em bảo bà con đừng bán cho thương lái Trung Quốc. Họ hay lừa mình lắm. Họ mua rễ quế để giết cây quế. Mua móng trâu bò để tiêu diệt trâu bò. Bà con đừng tin bọn người xấu. Tất nhiên, em nói vậy thì họ cũng biết vậy.

Biết nhưng đã chắc gì họ tin. Làm sao mà tin được người đang bị tù tội. Chỉ có điều, mình trả cao hơn, dù không được gấp đôi, nhưng vẫn cao hơn nên họ không bán cho Trung Quốc nữa…

Dương Tự Trọng cười sảng khoái, như một cảnh sát hình sự, kẻ khắc tinh với tội phạm vừa đánh xong một vụ án kinh tế kiêm săn lùng những bí mật quốc gia…

- Em có đề nghị các anh quản giáo gửi cây thuốc này cho một số bạn bè em, để họ nghiên cứu xem giá trị thực của nó đến đâu. Nhiều bác sĩ là những nhà khoa học họ đều đánh giá đây là cây thuốc quý. Rất quý. Em và bè bạn em trong trại uống thấy cực tốt. Mỡ máu tiêu hết. Ổn định tiểu đường. Gan thận rất tốt. Nước tiểu trong. Ngủ cực ngon. Đúng là thần dược thật. Em sẽ tặng anh một ít để anh dùng thử, anh sẽ thấy hiệu nghiệm ngay.

- Thế còn giấc mơ thứ hai?

- À, đấy lại là cuộc gặp gỡ với bố em. Ông cụ đến thăm em – Giọng Dương Tự Trọng nghẹn lại - Lâu lắm rồi, em mới được gặp bố. Và rồi bố con lại gặp nhau gặp trong hoàn cảnh này. Em thấy ông cụ cứ đứng nhìn em trân trân.

Em bảo: “Bố nói gì với con đi chứ! Mẹ khoẻ không? Con thực sự có tội với bố mẹ. Những lúc bố mẹ cần có con ở bên cạnh nhất thì con lại đang ở trong hoàn cảnh thế này. Bố em vẫn chẳng nói gì. Chỉ nhìn em thôi. Nhìn trân trân.

Ông đưa tay xoa đầu em như xoa đầu một đứa trẻ. Hệt như ngày nào em còn ấu thơ. Mỗi lần ông về em lại sà vào lòng ông. Rồi ông khóc. Lần đầu tiên trong đời, em mới được nhìn thấy bố em khóc. Nước mắt lại có máu. Máu lại nhỏ xuống cả mặt em.

Thế là em khóc ầm lên và choàng tỉnh. Mấy đứa bạn tù ở trong cùng buồng giam cũng tỉnh giấc theo. Lúc ấy là 4 giờ 15 phút ngày 25 tháng Giêng năm 2016. Em bảo các bạn cùng buồng giam: “Bố tôi mất rồi. Cụ vừa mới mất cách đây ít phút thôi. Chắc chắn là cụ mất rồi. Chắc cụ tìm đến con để vĩnh biệt con…”.

Dương Tự Trọng ngồi lặng. Gương mặt xâm xâm một nỗi buồn thăm thẳm. Anh quay mặt vào tường của căn phòng khách trại cải tạo. Hình như anh khóc. Tôi lặng lẽ nhìn ra khung cửa sổ mở rộng. Một vạt đồi xanh mướt cây trái, rau khoai. Đó là thành quả lao động của người tù đặc biệt này.

- Sau này có người nhà vào thăm, em mới biết sự thật. Đúng là lúc ấy bố em đang hấp hối. Bố em mất lúc 5 giờ 15 phút. Nghĩa là đúng một tiếng sau giây phút em “gặp cụ”.

Và như thế, có thể trong lúc tử biệt sinh ly, âm dương hỗn độn, hồn đang lìa thể xác, bố em nghĩ đến em chăng? Em ân hận lắm. Đau khổ lắm. Nhưng chẳng biết làm thế nào. Vì chính bố em dạy em làm người tử tế. Mà người tử tế thì trước hết phải tử tế với những người ruột thịt, người thân, rồi đến mọi người…

Nguồn: Tamsugiadinh.vn

https://i2.vitalk.vn/thread/c600x400/2016/03/02/20160302070430-1_2m78ipomhbssj.jpg

Thân phụ của Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng qua đời: Chấm hết cho 1 danh gia vọng tộc

Xem đầy đủ nội dung trích dẫn


VIDEO XEM NHIỀU: THẦY GIÁO VÀ HỌC SINH ĐÁNH NHAU TAY ĐÔI

Bình luận
-
Vâng ông và gia đình ông đều là người tử tế,bản thân ông thì vợ lớn vợ bé đủ cả nên đương nhiên là tử tế rồi,anh trai ông củng vậy,không cần phải thanh minh đâu,nhưng tôi hiểu vì trường hợp của hai anh em ông chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi,có thắc mắc là anh trai ông đã kêu án tử từ lâu nhưng sao chưa thấy thi hành,hay sự "tử tế" của anh em ông làm động lòng họ,nên họ để đó chờ ngày tha bổng luôn không chừng.

- Trả lời -

- 19/02/2017

Khổ thân dòng họ ăn cướp mấy ngàn tỉ tiền thuế má mồ hôi nước mắt của người dân, tao đây thì còn mãi còng lưng cày trả nợ chứ không mơ thấy gì

- Trả lời -

- 19/02/2017

Người tốt àh ?

-

- 19/02/2017

Xin lỗi chú Trọng, chú vợ bé con mọn, tư cách chú cũng có hơn ai đâu. Hay hơn những người đàng hoàng tử tế? Hay là chuẩn bị có vài bài báo nữa để lấy cớ giảm án cho chú nhỉ? Tiền anh chú tham nhũng chắc nuôi được mấy đời í! Buồn cười nhất " là người tử tế". Chỉ tử tế khi chưa lộ mặt thôi ạ!

- Trả lời -

- 19/02/2017

Sao những người Tốt toàn bị tù tội thế nhỉ

-

- 20/02/2017

Văn phong của nhà thơ Trần Đăng Khoa rất tuyệt.

- Trả lời -

- 19/02/2017

Ta cũng thấy tiếc cho nhà thơ

-

- 19/02/2017

Để ca ngợi một người tử tế hiếm có trong xã hội..

-

- 19/02/2017

Thật là tuyệt vời, không thể tin nổi chú ấy đã tìm ra loại thuốc tiên, cứu bao nhiêu bệnh nan y Thế thì có lý nào không phóng danh hiệu anh hùng cho chú ấy, đồng thời phóng thích chú ấy ngay, để chú ấy cứu khổ cứu nạn, phổ độ chúng sinh

- Trả lời -

- 19/02/2017

Hehe

-

- 20/02/2017

Chính xác!

-

- 19/02/2017

Tôi cứ tưởng mình đang đọc truyện cổ tích.

- Trả lời -

- 19/02/2017

"thần đồng thơ" một thời giờ cũng rẻ tiền nhỉ???

- Trả lời -

- 19/02/2017

Làm thơ thôi thì cạp đất mà ăn à.

-

- 20/02/2017

Ừ... Ừ... (

-

- 19/02/2017

tò mò muốn biết tên cây thuốc?

- Trả lời -

- 19/02/2017

Xuyên tâm liên.

-

- 19/02/2017

Tên nó là cây Đại kim tiền

-

- 19/02/2017

Đọc tiếp - 1 bình luận

Ta cũng muốn mơ nhưng vừa ngủ thì nhớ tới số nợ đang lơ lửng nên không còn dám mơ nữa, sợ nợ lại về

- Trả lời -

- 19/02/2017

Được lên báo là chắc sắp về rồi . Khi nào a về thì cho em biết nhé anh Trọng ,em cũng hay mơ và gặp nhiều ông gìa lắm,nhưng e k biết ông nào là ông Bụt,anh chỉ giúp em nhé.

- Trả lời -

- 20/02/2017

Lắm chiêu trò để tâng bốc mình nhỉ,thoát án thì nhớ trả công nhiều cho bài báo nhé

- Trả lời -

- 20/02/2017

Trần đăng khoa tiếc nuối cho Dương tự trọng Còn độc giả vô cùng tiếc nuối cho Trần đăng khoa Hãy làm sao để các thế hệ sau nó tôn trọng, ngưỡng mộ chú, như chúng tôi đã từng ngưỡng mộ thần đồng thơ vậy, đăng khoa nhé

- Trả lời -

- 20/02/2017

ờ, ráng vậy đi

-

- 20/02/2017

Ông Dương Tự Trọng rất Tự Trọng!

- Trả lời -

- 19/02/2017

Ông Dương Tự Trọng lại đánh mất Tự Trọng.

-

- 20/02/2017

Nhìn thấy thương chú quá cơ từ người oai hùng giờ phải LĐ chân tay vất vả y như người tử tế thật, mà sao trong béo phỗng lên dù hơi đen tý thôi mà, còn cô em gái quý sờ tộc tự nhận họ là "danh gia vọng tộc" sống thế nào rồi cho mọi người biết luôn một thể??

- Trả lời -

- 20/02/2017

Em gái - Bà Dương Thị Băng Tâm.

-

- 20/02/2017

tò mò tên cây thuốc...

- Trả lời -

- 19/02/2017

Dương Tự Trọng nhận bằng khen về những "đóng góp" của mình. Trước khi bị bắt, Dương Tự Trọng đang giữ chức PGĐ Công an Hải Phòng và là Cục phó Cục Cảnh sát Quản lí Hành chính về trật tự xã hội.

- Trả lời -

- 20/02/2017

Bạn có thể quan tâm
Thông báo
Giúp chúng tôi hiểu điều gì đang xảy ra

Có vấn đề gì vậy?