1 0
  1. Saint Dain

    Staff Member
     

    Offline
    Ngày đăng: 19/04/2017

    Phóng viên trực tiếp tới 'điểm nóng' Mỹ Đức và 3 tiếng đối thoại với người dân: Nhân quả có hết, chỉ là sớm hay muộn

    Chỉ mong cuối đường hầm là tia sáng.

    3 tiếng mất liên lạc với toà soạn khi về Mỹ Đức khiến nhiều người lo lắng, chuyện gì đã xảy ra với tôi.

    Cho tới sáng 16/4, mọi cánh cửa thông tin về xã Mỹ Đức chỉ le lói một vài tia yếu ớt. Câu chuyện mà ai cũng có thể truyền tai nhau là chiều 15/4, một đoàn cảnh sát gồm cả cơ động, công an, cán bộ huyện đã xảy ra xô xát với hàng ngàn người dân, sau hoạt động bắt người theo quyết định khởi tố đã có từ trước đó hơn một tháng. Hàng chục cảnh sát, công an, cán bộ huyện đã bị dân giữ lại tại nhà văn hoá thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức.

    Tôi và một phóng viên nam lên đường tới Mỹ Đức với một sự thôi thúc phải tìm ra câu chuyện gì thực sự đang diễn ra.

    Gần đến nơi, thấy từng nhóm người cả cảnh sát, cả người mặc thường phục đứng lố nhố khắp trên con đường vào xã tôi đã run. Tôi chỉ là một phụ nữ, tôi còn có con nhỏ. Tôi dừng lại một quán trà ven đường lân la đến nửa ngày. Nhưng qua giờ trưa, tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa. Tôi tự hỏi: Vì sao đã đến tận nơi này rồi lại ngồi đây để trở về ngờ vực? Tôi có linh cảm có một câu chuyện chẳng lành đằng sau những video chỉ thấy gào thét, chỉ thấy những hừng hực căm phẫn từ đám đông bắt bớ kia? Và tôi đã không kìm được bước chân của mình đến cổng làng, sau khi để lại toàn bộ giấy tờ, tư trang cho người đồng nghiệp ở vòng ngoài, chỉ mang theo 2 thứ: ghi âm và điện thoại.

    Nhưng khi vừa kịp thấy đám đông đứng đầu đường dẫn vào thôn Hoành, vừa thoáng qua những thân gỗ to lù lù chắn ngang đường làng, tôi đã bị nhiều bàn tay lôi lại. Tôi giật bắn người: hàng chục đôi mắt phụ nữ lọt ra từ khuôn mặt bịt kín khẩu trang đang đổ dồn về mình. Những người đàn ông chạy ào tới túm áo tôi.

    Những câu hỏi như thét lên: “Mày là ai? Từ đâu đến? Đến đây làm gì?”. Tôi không biết mở lời từ đâu, bởi không thể gào to như họ. Tôi run rẩy.

    Mất một hai phút để tự trấn tĩnh, tôi nói mình là phóng viên. Nhưng dân làng nói tôi phải có thẻ ngành. Toàn bộ giấy tờ tôi đã để bên ngoài vì không thể đoán trước thái độ của những người dân ở đây với nhà báo như thế nào. Không xuất trình được giấy tờ, tôi bị một người đàn ông và một phụ nữ áp giải bằng xe máy vào sâu bên trong.

    Họ chở tôi vào làng, len lỏi qua những chướng ngại vật đã dựng lên. Dọc hai bên đường, từng tốp người già, trẻ, lớn bé đứng ngồi nhấp nhô. Khi nhìn thấy người lạ mặt, họ bật dậy và lại tiếp tục những câu hỏi như gào lên: “Nó là ai? Sao lại vào đây?”.

    Người làng chở tôi đến trước một khu nhà văn hoá thôn Hoành: Nơi đang giữ hàng chục người thực thi công vụ. Chúng tôi dừng lại trước cánh cổng sắt đóng chặt nhiều lớp khoá. Trong khoảng sân lớn, có vài chục người: đàn ông trung niên, thanh niên, phụ nữ... Người ngồi, người nằm ngủ, bên cạnh đều có sẵn gậy nhỏ.

    Thấy tôi, người dân bật dậy, đổ dồn những ánh nhìn cảnh giác cùng tức giận. Có một người đàn bà mặt giận dữ nói nhất định phải khám người tôi. Những người đàn ông bình tĩnh cũng không khuyên nổi bà. Bà dẫn tôi vào một căn phòng nhỏ, bắt cởi quần áo. Tôi run lên. Đời tôi chưa từng nghĩ có một lúc mình sẽ nhận sự xúc phạm lớn đến vậy.

    Thấy chiếc khuy quần, người đàn bà cũng nghi ngờ đó là một thiết bị ghi âm, ghi hình nguỵ trang nào đó. Người đàn bà vừa khám vừa hét lên những câu chuyện không đầu không cuối. Hóa ra bà là người thân của một trong 4 người Đồng Tâm vừa bị bắt giữ. Mọi sự tức giận, sợ hãi trong tôi bỗng tan biến. Trên gương mặt khắc khổ, giận dữ của người đàn bà hiện lên sự hoang mang, sợ hãi. Tôi hợp tác để bà khám bất kỳ gì bà muốn và hỏi chuyện. Bà ứa nước mắt kể rằng đời mình chưa bao giờ phải chứng kiến cảnh bắt người như hôm qua. Người phụ nữ ấy không chịu đựng nổi.

    Tôi chợt nhận ra, họ cũng là người nông dân giống như bố mẹ mình, ẩn sau những câu nói ác khẩu là sự hiền lành, đôn hậu, và thậm chí là yếu đuối. Tôi bình tĩnh trò chuyện cùng bà.

    Nhưng cuộc nói chuyện liên tục bị ngắt quãng. Những người xung quanh chen vào, tiếp tục đòi khám người lần nữa, bắt tôi mở khóa điện thoại để lục soát, cáo buộc tôi là “người được cài vào thôn”. Nhưng bà gạt họ đi, và cứ thế kể. Người ta mắng bà: “Cô có biết đây là ai không mà cô kể?”. Bà mặc kệ.

    Người phụ nữ ấy có một khát khao được nói, và những gì bà cần, là một sự lắng nghe.

    Sau một hồi, những người xung quanh không để bà nói tiếp nữa. Họ quyết định đuổi tôi ra khỏi xã, tịch thu ghi âm và điện thoại. “Nếu các bác không nói với cháu, thì vĩnh viễn không có ai biết chuyện gì đã xảy ra ở đây” - tôi cố gắng thuyết phục. Có một lúc, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc sẽ ở lại đây đêm nay: họ sẽ giam tôi, nhưng như thế cũng không sao, tôi sẽ biết được thêm nhiều điều. Tôi không còn thấy sợ người dân nữa. Chỉ có một vấn đề, là họ không đồng ý để tôi gọi một cuộc điện thoại về nhà cho gia đình yên tâm.

    Rồi một ai đó để ngỏ khả năng, rằng nếu tôi là phóng viên đàng hoàng của một cơ quan báo chí tử tế, thôn Hoành sẽ chào đón tôi quay lại. Vài thanh niên áp giải tôi ra ngoài thôn. Tôi lấy giấy tờ và xin quay lại.

    Lại đi qua những đoạn đường đầy ắp người, nhưng chào đón tôi lúc này là những ánh mắt đã dịu lại. Thấy tôi quay lại, hết phụ nữ, lại đến đàn ông đều muốn kể chuyện. Có người vì xúc động mà nói đứt quãng không thành câu. Họ đã chấp nhận nói chuyện điện thoại với toà soạn và cam kết: đảm bảo an toàn tuyệt đối để tôi trở về.

    Câu chuyện tôi lắng nghe sau đó không như những gì bên ngoài đang run sợ. Họ khẳng định không tưới xăng lên người cảnh sát. Họ còn cử riêng một gia đình hàng ngày nấu cơm cho các cán bộ ăn, dẫn cán bộ đi vệ sinh, tắm rửa.

    Họ còn muốn kể câu chuyện nhiều hơn như thế với tôi, nhưng trời sắp tối, họ muốn đưa tôi ra về để được an toàn. Tôi hiểu vẫn còn có những người cực đoan không thấy thoải mái với một người lạ trong thôn vào lúc này.

    Tôi đã bắt đầu hành trình trong thôn Hoành bằng sự sợ hãi đến cứng người, nhưng ra về với tâm trạng bình yên. Đưa tôi ra khỏi thôn, những người đàn ông, phụ nữ bỏ gậy xuống, rời đi những ánh mắt giận dữ, họ lại trở về với sự đôn hậu của những người dân quê. Sau những đống sỏi đá ngồn ngang đổ xuống làm chướng ngại vật là những biểu ngữ: "Không chống chính quyền".

    Nếu hôm ấy, tôi đi thẳng về Hà Nội sau khi được thả ra, tôi sẽ vĩnh viễn chỉ nhìn thấy một nửa bức tranh. Và đó là nửa tối ám, đầy những ánh mắt long lên vì giận dữ, đầy cảm xúc tiêu cực. Nhưng tôi đã quay lại, và chủ động đối thoại, để may mắn được nhìn thấy sự hồn hậu và nỗi khát khao được bày tỏ trong chính những gương mặt ấy.

    Khoảng cách giữa một con người đầy hằn học cầm gậy gỗ, với một con người chất phác của nông thôn, dường như chỉ là một cuộc trò chuyện cầu thị. Nhiều người trong số họ chỉ có nhu cầu được lắng nghe.

    Một cuộc đối thoại thực sự đang được chờ đợi.



    Xem thêm:


    Vì sao Mỹ Đức thành 'điểm nóng'?
    37 năm trước, Chính phủ giao Bộ Quốc phòng xây dựng sân bay Miếu Môn trên địa bàn các xã: Mỹ Lương, Trần Phú, Đồng Lạc (huyện Chương Mỹ, Hà Nội) và xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức). Tháng 10/2014, Bộ Quốc phòng giao Quân chủng Phòng không không...

Bạn có thể quan tâm

Theo các cụ đây là xe vệ sinh hay xe mất vệ sinh, lấy cả nước rác tưới đường cho đỡ bụi?

Đi sau cụ ấy mà hưởng hết tinh túy của thủ đô vào mũi. Cứ bao sao đường phố ô nhiễm. Chắc đường bụi tiện thể tưới luôn! Bảo sao chả bệnh tật, ổ dịch... Phá hoại chứ dọn sạch gì? Đoạn video được lan truyền trên mạng XH ngày 22/8 ghi lại cảnh 1 chiếc xe vệ sinh môi trường để nước từ rác...
2 1

Khóa trái cửa rồi đổ xăng thiêu sống cả nhà vì chuyện đỗ xe chắn cửa: Càng ngày càng manh động!

Chuyện chửi bới, dán giấy, vẽ sơn xưa rồi, giờ đỗ xe chắn cửa là đập xe, rút súng bắn rồi đốt cả nhà luôn. Không hiểu nổi con người ta đang nghĩ cái gì? Sống giữa thời bình mà sao cứ muốn đổ máu vậy? Đất Việt Đối tượng dùng xăng định thiêu sống 3 người là Nguyễn Thanh Sang (32 tuổi, quê Đồng...
5 4

Bệnh viện có báo cáo chính thức "Chủ tịch phường cầm ghế đòi đánh bác sĩ và điều dưỡng": Chối đằng trời!

Giờ thì hết cả cãi lí nữa nhé. Cái gì mà cầm ghế để ngồi vậy? Chỗ người ta đang hăng máu, ông chủ tịch vào ngồi chơi sao? Giờ thì 3 mặt 1 lời để xem còn thêm lí do nào nữa? Đất Việt Vụ hành hung bác sĩ xảy ra vào tối 18/8 tại Phòng cấp cứu của bệnh viện 115 Nghệ An. Đặc biệt trong clip...
6 5
4 3

Giám đốc tát nữ bác sĩ: 'Tôi xấu hổ về hành động đó, tôi xin lỗi', hình phạt nào mới đủ sức răn đe?

Xem video cho thấy ông Thắng quá côn đồ, cố tìm đánh bác sĩ cho bằng được sau cái tát ban đầu. Đề nghị cơ quan bảo vệ pháp luật phải nghiêm trị, chứ không phải xin lỗi là xong. Nếu không thì aimà dám làm nghề bác sĩ Tuổi trẻ Ông Thắng thừa nhận ông chính là người tát nữ bác sĩ Bệnh...
30 29

Ánh Viên đoạt hai HC vàng trên các đường bơi 200m ngửa và 400m tự do, phá kỷ lục SEA Games, thật tuyệt vời

Thật tuyệt vời, không ngờ là cô ấy đạt 2 huy chương vàng cùng 1 lúc như vậy. Niềm hy vọng vàng của làng bơi Việt Nam liên tiếp chiến thắng trên các đường bơi 200m ngửa và 400m tự do. Ánh Viên chiến thắng thuyết phục với thành tích 2 phút 13 giây 64, đoạt HC vàng đồng thời phá luôn kỷ...
7 6

Xuất hiện hình ảnh chủ tịch phường cầm ghế chỉ tay vào trong phòng bác sĩ, nói chỉ là 'người hóa giải' có tin được không?

Hình ảnh đã rõ ràng thế này mà còn bảo chỉ là người hòa giải, không liên quan đến việc hành hung bác sĩ thì liệu có tin được không? Hành vi kiểu đó mà nói định cầm ghế ngồi. Vớ vẩn thật Hình ảnh nguồn Facebook Vnexpress Chiều 21/8, ông Huân cho hay không tham gia vào vụ lộn xộn...
14 13
11 10
16 15
4 3

Đi 1,4 km đường BOT, phải trả phí cho 40,6 km: Dân cay đắng móc hầu bao nộp tiền suốt hàng năm trời!

Dân đất võ cũng phải thua mấy ông BOT này. Thế mới thấy BOT ở Việt Nam mọc nhan nhản như nấm sau mưa. Dân thấp cổ bé họng kêu gào mãi cũng chẳng được gì. Cuối cùng tiền vẫn vào túi mấy ông chủ dự án. Người lao động Năm 2013, dự án nâng cấp, mở rộng QL1 BOT đoạn Km 1212+400 - Km 1265 Nam Bình...
5 4

Nhìn BOT ở Hàn Quốc mà thấy nản với trạm thu phí ở Việt Nam: Bao nhiêu năm nữa mới phát triển được?

Cứ nhìn nước mình mới thấy bên Hàn dốt quá các cụ các mợ nhỉ? Chẳng biết tận thu, kiếm chác gì cả. Đường thi to mà thu tiền thì nhỏ. Bao sao bên đó mắt hí không "nhìn xa trông rộng" như mấy ông bên ta. Tất cả các trạm thu phí ở Hàn Quốc (Việt Nam đang thịnh hành gọi là BOT) đều thuộc quyền quản...
14 13

Thiếu nữ cho bạn thân mượn chó cưng Husky để xả stress, cuối cùng bị bạn bán chó lấy 2 triệu tiêu xài: Mượn mất cất còn!

Mượn tiền để xả stress không được nên mượn chó bán lấy tiền xả stress. Xin chúc mừng khổ chủ đã quen được đứa bạn "thân" như thế này. Đọc mà ứa gan... Chắc báo công an được đó! Một câu chuyện buồn như thế đã xảy ra mới đây, mạng xã hội đang xôn xao chia sẻ câu chuyện về cô gái đã cho bạn thân...
8 7
4 3

Sự thật về ông chủ bí ẩn của dự án BOT tai tiếng Pháp Vân - Cầu Giẽ: Ai chống lưng?

Ôi trời ơi. Tôi đóng nhiều tiền cho cái trạm này lắm rồi. Các cụ ấy bây giờ chuyển từ trồng cây gì, nuôi con gì sang nuôi con BOT rồi. Đề nghị các lãnh đạo làm đến nơi đến chốn cho không chỉ riêng tôi và tất cả bà con được yên lòng. Lao động Thanh tra Chính phủ vừa có kết luận về một số vấn đề...
12 11

Chủ tịch phường phải giải trình vì có mặt trong xô xát ở bệnh viện: Chỉ can ngăn chứ không hành hung bác sĩ?

Xem video thì có vẻ như chủ tịch phường không phải lấy ghế để can ngăn. Trong tình huống như thế, mà ông ấy vẫn nghĩ đến việc...ngồi nên cầm theo ghế. Mong là vụ việc sớm sáng tỏ để xử lý những kẻ đã hành hung bác sĩ. Vnexpress Ngày 21/8, ông Nguyễn Hoài An, Chủ tịch UBND thành phố...
9 8
11 10
2 1

Cao thủ chủ quán cơm dùng "lăng ba vi bộ" tóm gọn 2 tên cướp taxi kịch tính hơn cả phim hành động!

Quá nhọ cho đội lọ mọ. Đi cướp không xem ngày gặp ngay phải cao thủ. Dân mình ai cũng thế này thì bọn trộm cướp chắc hết chỗ làm ăn. Đời này vẫn còn nhiều Lục Vân Tiên lắm! Báo Giao thông Anh Â.Đ.Th. (trú tại thôn Bản Giác, xã Hòa Mục, huyện Chợ Mới, Bắc Kạn), chủ quán Cơm Lam cho biết, vào...
2 1

Vô đối trên đường đua xanh, Ánh Viên vẫn nghẹn ngào xin lỗi khán giả sau khi phá kỷ lục, giành HCV đầu tiền ở SEA Games 29

Cái cảm xúc ấy vẫn như lần đầu tiên vậy. Vạn sự khởi đầu nan. Hãy lấy lại tinh thần và chiến đấu hết mình nhé cô gái vàng. Cả đất nước luôn ở bên em! Ở chung kết nội dung 100m ngửa nữ, Nguyễn Thị Ánh Viên cán đích với thời gian 1 phút 01 giây 89, qua đó giành tấm HCV cá nhân đầu tiên tại...
13 12